XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2579 lượt.

xấu hổ đỏ bừng như bị ai tát vào má của Phong Lan. Có kiểu chuyện trò nào giống thế này không? Câu trước vừa cười nói vui vẻ, câu sau đã đánh thẳng vào mặt người ta. Cô đúng là yêu anh mờ cả mắt rồi, chính cô cũng thừa nhận mình ngốc nghếch nhưng anh có cần thiết phải nói ra lời sỗ sàng như thế không?
Đinh Tiểu Dã liếc nhìn cô, hơi ngạc nhiên vì thái độ của cô thay đổi đột ngột, khóe miệng lại nhếch lên cười cợt.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on “Ôi chị lại nghĩ tôi nói chị à… suýt nữa quên mất chị đấy. Có tiến bộ, bắt đầu biết mình là ai rồi.”
Phong Lan tức tối giơ tay véo anh, giận dỗi nói: “Đinh Tiểu Dã, cậu là đồ khốn! Đừng có cái kiểu vừa ăn cướp vừa la làng như thế. Cả thế gian này có thể chửi tôi ngốc, nhưng cậy là người hưởng lợi, cậu không có tư cách nói như vậy.”
Đinh Tiểu Dã để cô véo vài cái xong mới ngăn tay cô lại, thấp giọng nói: “Chị biết rõ như thế là ngốc rồi, tại sao còn cố phạm phải?”
“Chết đói sao không nấu cháo thịt mà ăn hả?” Phong Lan cười khẩy. “Sao cậu không đi hỏi mấy người ăn xin ấy, biết ăn xin là nhục, tại sao vẫn ngửa tay ra xin người khác?”
Mặt Đinh Tiểu Dã có vẻ như chưa hết thắc mắc, nhưng anh yên lặng không nói năng gì.
Góc sân thượng nơi hai người đang ngồi chỉ có một ngọn đèn trang trí ở cạnh luống hoa là bật sáng, lạ lùng ở chỗ, dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt Đinh Tiểu Dã trước mắt Phong Lan lại dường như rõ ràng hơn so với mỗi lần cô nhìn anh trước đây. Anh giữ chặt tay cô trong tay mình, dần dần, cô bắt đầu tin câu chuyện, lời nói của anh không phải là đùa vui, di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. mà anh thật lòng không thể lý giải nổi tình yêu của một người con gái, cũng như cô không thể hiểu nổi cuộc sống muôn màu muôn vẻ, thiên hình vạn trạng trước đây của anh.
Đinh Tiểu Dã nói: “Tôi từng hỏi mẹ tôi câu hỏi như vậy, tại sao lại hi sinh tất cả mọi thứ của bản thân để chờ đợi một người đàn ông.”
“Mẹ cậu trả lời thế nào?”
“Bà không trả lời tôi.” Đinh Tiểu Dã không trưng ra biểu cảm gì, chỉ có đôi hàng mi khẽ lay động. Mẹ chưa bao giờ nói một câu trách móc bố trước mặt anh, anh chỉ nhớ khi mẹ phát hiện ra thận có vấn đề là đúng lúc công việc kinh doanh của bố anh đang phát đạt, trong nhà bỗng nhiên trở nên yên ắng, bố nói người bệnh cần phải được tĩnh dưỡng. Mỗi lần về nhà, bố đều nhẹ nhàng ân cần với mẹ con anh, mẹ cũng tỏ ra rất vui vẻ và dịu dàng. dღđ☆L☆qღđ Nhưng thỉnh thoảng Đinh Tiểu Dã tan học về nhà mà quên mang chìa khóa, anh bấm chuông cổng, hồi lâu sau mới thấy mẹ ra mở, trên người đã thay bộ quần áo đẹp, da mặt vàng ệch vì bệnh tật tỏa ra thứ ánh sáng kì lạ. Ánh sáng này dần tắt khi cánh cổng được mở ra, dù rằng đứng sau cánh cổng là đứa con trai bà yêu thương nhất.
Khi đó anh mới chỉ hiểu lơ mơ về thế giới tình cảm của người lớn. Có lúc mẹ anh nói với anh bằng giọng nói đùa vui: “A Đình, nếu như sau này con yêu một người, đừng bắt cô ấy phải đợi. Chờ đợi khiến cả người bệnh nặng cũng cảm thấy cuộc đời này quá dài.”
Có lúc mẹ lại nói khác: “Phải chờ đợi, vẫn còn hơn là không có gì để chờ.”
Trước đây anh không thích nghe mẹ nói những câu kiểu đó, cảm thấy cứ mê muội lạ lùng thế nào, sau đó bà không nói nữa. Bệnh tình của bà cứ liên miên như vậy, ngày càng xem nhẹ chuyện phong lưu trăng hoa bên ngoài của bố Đinh Tiểu Dã, thậm chí còn dần chấp nhận sự tồn tại của những người đàn bà đó, bao dung với tất cả những gì thuộc về bố anh, cả tốt lẫn xấu. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Trên thực tế, những mối tình mới của bố Đinh Tiểu Dã nay đổi mai đổi, nhưng đến khi ông mệt mỏi, kiệt sức, đau đớn, cô đơn, hai mẹ con Đinh Tiểu Dã là nơi duy nhất ông quay về.
Có thể Phong Lan đã đúng, mẹ anh không phải là không hề oán trách. Oán giận càng nhiều càng không xa nhau được, giữ không được mà bỏ cũng chẳng xong, tất cả đều dần trở nên không thể nào khác nổi, còn người ngoài nhìn vào thì lại thành “đức tính” bao dung.
“Cuộc sống của bà giống như một cây bài tú lơ khơ, chỉ có hai mặt, một mặt là “chồng về”, mặt kia là “chồng đi”. Cứ thế đến tận khi bệnh tình trở nên nguy kịch, y tá nói, cứ khi nào bà tỉnh lại, dù rằng lúc đó đã không còn phân biệt được ngày hay đêm nữa, vẫn tìm mọi cách để sửa sang tóc tai, vì bà sợ không biết lúc nào bố tôi sẽ xuất hiện ở đầu giường bệnh.”
“Thế bố cậu có đến không?” Phong Lan không kìm được bèn hỏi. Cô tưởng tượng ra khung cảnh đó, cho dù chỉ là chuyện bịa thì nghe vẫn có cảm giác tàn nhẫn.
Đinh Tiểu Dã không trả lời ngay, Phong Lan cảm thấy những ngón tay của anh đang nắm lấy tay mình run lên khe khẽ.
“Không. Không phải là ông ấy không muốn… Mẹ tôi chắc cũng tha thứ cho ông. Những phút cuối cùng, lúc đó bà không mở mắt ra được nữa, tôi nói dối bà, bảo: “Bố về thăm mẹ kìa.” Mẹ tôi cười rồi đi.”
“Thế là đủ rồi, cậu đã làm những gì có thể.” Phong Lan không thể tưởng tượng nổi cảnh tận mắt nhìn người thân qua đời sẽ đau đớn như thế nào. “Một mình cậu bên cạnh bà lúc cuối, chắc chắn rất đau khổ phải không?”
Giọng Đinh Tiểu Dã vẫn điềm tĩnh nhưng Phong Lan biết trong lòng anh không hề như thế.
“Tôi không chăm sóc bà đ