Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2582 lượt.
ược bao lâu, chỉ kịp nhìn mặt bà lần cuối. Bố tôi không về cũng tốt, nửa tháng cuối cùng đó, y tá cất gương đi, nếu không mẹ tôi chắc cũng không muốn để bố tôi nhìn thấy hình dạng của bà lúc đó. Lúc trước bà đẹp đến như vậy, quán ăn của bà cho dù nấu món ăn ngon đến cỡ nào thì khách đến cũng chỉ nhớ là bà chủ trông rất đẹp… Vậy mà đến khi chết, nhìn bà gần như không còn ra hình người nữa.”
Phong Lan lần đâu tiên nghe thấy chuyện mẹ Đinh Tiểu Dã trước đây cũng từng mở tiệm ăn, bất giác giật mình. Đây cũng là một trong những lý do khiến anh chịu là ở nhà hàng của cô sao? Cô không đủ dũng cảm để hỏi.
“Sinh lão bệnh tử đều là những chuyện không thể khác được” Phong Lan cố gắng nói một câu an ủi.
Tuy nhiên Đinh Tiểu Dã kể ra những chuyện này dường như không phải là để tìm sự thông cảm. Anh liếc nhìn cô rồi nói: “Mẹ tôi thì đúng là mất vì bệnh, nhưng chị có biết người đàn bà kia tại sao lại chết không?”
“Cô ta cũng mất rồi sao?”
“Ừm, chết vì hút chích quá liều.”
“Vì bố cậu à?”
Đinh Tiểu Dã nói: “Một trong những nguyên nhân là do bố tôi gặp chuyện. Còn lý do chính là tại vì người cô ta quan tâm đã ruồng rẫy cô ta.”
“Đàn ông à?”
“Chị nghĩ sao?”
Phong Lan không ừ hử gì.
Đinh Tiểu Dã nói tiếp: “Cho nên tôi mới nói cô ta là một người đáng thương. Ban đầu tôi cũng không hiểu nổi, tình yêu quan trọng đến thế sao, có thể khiến người ta chết, làm người ta điên. Nếu đúng như thế, tôi thà không yêu ai còn hơn.”
“Chính vì cậu không yêu ai cả, cho nên cậu mới không thể nào hiểu nổi và mới có thể nói nhẹ nhàng như không như vậy.”
Đinh Tiểu Dã chau mày: “Thế giới này rõ ràng là lớn đến thế, đàn bà cũng có đôi chân mà, tại sao phải dính lấy đàn ông để làm ếch ngồi đáy giếng?”
Phong Lan lặng lẽ ngắm lớp kính chắn nắng phía trên sân thượng, nếu ở khoảng không đó có một đôi mắt đang nhìn xuống thì lúc này trông cô cũng giống như một con ếch ngồi dưới giếng hẹp. Cô dường như đã hiểu ra tại sao Đinh Tiểu Dã lại nói với mình những điều này, tuy anh không yêu cô, nhưng cũng có thể cho là có quan tâm trong lòng mà không thể hiện.
“Với nhiều người phụ nữ, họ không cần một thế giới rộng lớn, thế giới có bao la đến đâu cũng không phải là dành cho họ và cũng có ý nghĩa gì đâu. Con ếch tại sao cứ ở dưới đáy giếng, bởi vì khi nó nhìn qua miệng giếng, sẽ cho rằng bầu trời là của nó, chỉ thuộc về nó. Dù chỉ một mảnh nhỏ nhưng đối với nó, thế là đủ đầy rồi.” Phong Lan nhìn sang Đinh Tiểu Dã, cười rồi hỏi. “Cậu luôn nghĩ là tôi ngốc đến mức đáng thương phải không?”
Đinh Tiểu Dã không tỏ thái độ gì, nói: “Người đáng thương chắc chắn có một nỗi hận nào đó. Tôi hỏi chị, Phong Lan, chị thích tôi ở điểm gì? Thân phận, địa vị, điều kiện vật chất… chúng ta có hợp nhau đâu. Nếu như không phải gương mặt này, ngoại hình này thì liệu chị có bám riết lấy tôi?”
Phong Lan suy nghĩ về điều anh nói, không kìm được dùng tay vẽ lên không khí gương mặt của anh. Đúng thế, nếu trông anh giống như bếp trưởng, giống như chú Lý phụ bếp, giống như A Thành – một nam nhân viên phục vụ khác, liệu cô có điên đảo thần hồn vì anh không? die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Câu trả lời là không. Nhưng đâu phải cô chưa từng gặp ai đẹp trai, như mẹ cô đã nói, những người đàn ông cô từng yêu có xấu trai đâu. Không nói đâu xa, từ Chu Đào Nhiên đến Tăng Phi, trong mắt mọi người đều oai phong, hùng dũng, đẹp trai lồng lộng. Cô có thể xao động, có thể lưỡng lự nhưng sẽ không vì họ mà bỏ qua đường ranh giới nhượng bộ của mình. Nhưng với Đinh Tiểu Dã thì trong cô không còn tồn tại ranh giới nào nữa rồi.
Cô nói: “Yêu vì tâm hồn thì cao cả hơn yêu vì ngoại hình sao? Rung động chẳng qua chỉ là cảm xúc trong một khoảnh khắc, yêu vì lý do gì mà chẳng giống nhau. Nếu như cậu không có gương mặt này, tôi sẽ chẳng bao giờ thích cậu, nhưng nếu như cậu chỉ có gương mặt này, tôi cũng sẽ chẳng thích cậu lâu. Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu nổi cậu có cái gì mà thu hút tôi đến thế, có thể là chẳng có gì cả, đến một lúc nào đó tôi sẽ nhìn cậu phát chán, sẽ hất cậu ra thật xa, giống như một chiếc váy hết mốt vậy. Cậu tưởng tôi cũng giống như những cô gái cậu từng gặp, sẵn sàng chết đi sống lại vì cậu sao?”
Gương mặt Đinh Tiểu Dã thể hiện vẻ khoái chí vì thấy thú vị. Anh hỏi: “Nếu trước khi chị nhìn chán tôi, tôi đã kịp lừa chị rồi cao chạy xa bay thì sao?”
“Chẳng phải từ đầu đến giờ cậu vẫn lừa tôi đấy sao? Đinh Tiểu Dã.” Phong Lan cười cay đắng. “Nếu như cậu thực sự đá tôi trước khi tôi chán cậu, tôi sẽ ân hận vô cùng, sau đó sẽ yêu một người khác, lại bắt đầu lại từ đầu.”
“Thật sao?” Những ngón tay Phong Lan lướt qua môi Đinh Tiểu Dã, bị anh cắn cho một cái.
Phong Lan kêu lên một tiếng rồi rụt tay lại nhưng không rút hẳn tay về, mà vẫn se sẽ để ở gần miệng anh. Cô nói: “Cậu nghĩ là tôi nói cho bõ tức thôi sao? Tôi nói cậu nghe này, tôi sẽ không vì một tình cảm thất bại mà hủy hoại cuộc sống tương lai, cũng không vì một người đàn ông tồi mà hủy hoại hình ảnh về tình yêu trong tôi.”
Đinh Tiểu Dã lại nghiêng đầu xuống, cắn nhẹ ngón tay cô lần nữa, t