Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2580 lượt.
rêu chọc: “Chết cũng không thay đổi! Xem ra chị bị ế cũng không phải là không có nguyên nhân.”
Lần này, Phong Lan khẽ rút tay về. Đinh Tiểu Dã luôn dễ dàng tìm ra được điểm yếu của cô, cô càng ngày càng bớt tự tin.
Nếu anh ra đi, cô không phải là không có khả năng làm lại lần khác. Nhưng cần bao lâu để lại có thể hít thở được bình thường, có trời mới biết. Liệu có khi nào cô phải đợi đến tận lúc về hưu, tập thể dục dưỡng sinh buổi sáng sớm, hát bài Tịch dương hồng rồi phải lòng một ông lão trong công viên? Trước khi điều đó xảy ra, cô không muốn phải cô độc đến già, nếu cần cô sẽ bỏ qua “chìa khóa tình cảm”, phá cánh cửa để tiến tới hôn nhân. Khả năng này khiến cánh tay của Phong Lan nổi đầy gai ốc trong làn gió đêm.
“Đinh Tiểu Dã!” Phong Lan đột nhiên gọi tên anh.
“Hử?”
Anh lười biếng trả lời. Nhưng lời hồi đáp này vẫn ở gần trong gang tấc. Tâm trạng hoảng hốt vô cớ của Phong Lan lắng xuống được một chút. Cô nói: “Ở bên tôi trong ngày sinh nhật ba mươi tuổi nhé. Cho dù cậu lừa được hay không thứ mà cậu muốn lừa, cậu vẫn nên chịu khó một chút.”
“Lý do?” Đinh Tiểu Dã tỏ vẻ tò mò.
“Bởi vì tôi sợ.” Phong Lan nói. “Khi mười mấy hai mươi tuổi, tôi cũng giống như bạn bè, đều không hiểu nổi người ba mươi tuổi sống vì cái gì, thanh xuân đã đi qua, tồn tại còn có ý nghĩa gì nữa. Thế mà chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là tôi đã ba mươi tuổi rồi, tôi vẫn chưa biết quá nhiều điều, vẫn muốn nắm bắt quá nhiều thứ. Tôi không muốn đợi cái ngày đó đến, rồi phát hiện ra tôi cô độc một mình, so với chính mình khi hai mươi tuổi chỉ hơn vài nếp nhăn nơi khóe mắt.”
Phong Lan nhìn Đinh Tiểu Dã không rời. Cho dù khả năng hai người tu hành chính quả còn hoang đường hơn cả trèo lên trời, cho dù anh trắng tay, cho dù anh không hề yêu cô và không biết đến lúc nào sẽ biết mất không dấu vết thì cô vẫn muốn nhìn thấy anh. Nếu như anh ở bên cô trong ngày sinh nhật ba mươi tuổi, cô sẽ bất chấp tất cả để giữ lấy anh, bất kể phải dùng đến thủ đoạn nào, bất kể cả thế giới này bảo cô điên, cô vẫn quyết giữ anh ở bên cạnh mình, đi qua tuổi bốn mươi, năm mươi… cho đến khi hai người già đến mức quên cả tuổi của mình.
Đinh Tiểu Dã không nhìn cô, anh ngồi dậy, nói: “Bài hát này nghe chán quá, tôi đi đổi bài khác.”
Phong Lan níu lấy tay áo của anh, cắn răng, giọng đầy bi ai: “Cả điều này mà cậu cũng không làm vì tôi được sao?”
Hai chiếc giường ghép từ ghế vốn đã kê rất sát nhau, Phong Lan túm lấy Đinh Tiểu Dã không buông, anh cũng không giằng ran gay nên nhìn hai người lúc này trông giống hệt một đôi vợ chồng đang nằm trên giường vậy.
Đinh Tiểu Dã cười thành tiếng, anh đưa tay gạt lọn tóc vướng trước mắt Phong Lan, vén vào sau tai cô một cách vụng về rồi nói: “Phong Lan, tôi không giống như người trong tưởng tượng của chị. Những chuyện tôi vừa kể là tôi bịa ra để lừa chị đấy, tên lừa đảo nào cũng thủ sẵn một loạt các chuyện như vậy, càng xót xa bi thảm, con gái càng dùng dằng không nỡ bỏ đi. Chị là cô gái già sắp ba mươi tuổi đến nơi rồi, sao chẳng biết đề phòng gì hết vậy?”
Anh nói rồi định giằng lại vạt áo phông của mình khỏi tay Phong Lan, khiến cô càng túm chặt hơn.
“Đã nói thẳng ra thế thì nói rõ luôn một lần cho xong, còn chuyện gì cậu lừa tôi nữa không, cậu nói đi!”
“Tất cả.” Đinh Tiểu Dã nhìn xuống, ánh mắt chạm ngay đôi môi đang khẽ run lên của cô, nói. “Trong chuyện đó tôi tùy tiện lắm, chị đừng tin bất cứ điều gì.”
“Đã lừa tại sao không lừa cho trót? Tôi không sợ, cậu sợ cái gì?” Phong Lan cắn chặt môi.
Đinh Tiểu Dã nói bằng giọng đùa cợt: “Tôi sợ chị coi là chuyện nghiêm túc, đến lúc không bỏ nổi tôi lại hối hận.”
Phong Lan cuối cùng cũng thả tay áo anh ra, nhưng hai tay lại vòng lên cổ anh.
“Dù sao bây giờ tôi cũng đã nhận ra rằng mình không rời xa cậu nổi nữa. Trước khi tôi hối hận, hãy cho tôi chút thời gian.”
Ba Lần Đau Khổ
Thời tiết đã bắt đầu vào thu, ban đêm ngoài ban công gió rất lạnh. Phương Lan mặc áo mỏng nên hắt hơi liền mấy cái. dღđ。l。qღđ Đinh Tiểu Dã chẳng nói chẳng rằng kéo cô dậy. “Tay chị lạnh như tay ma ấy. Đi thôi, tôi đưa chị về nhà.”
Phương Lan chỉ muốn được ở bên cạnh anh lâu hơn, cho dù thêm một giây thôi cũng được. Nhưng giọng điệu của Đinh Tiểu Dã không cho phép cô từ chối, hơn nữa anh chủ động nói đưa cô về, không tìm mọi cách để thoái thác như trước, đã là một tiến bộ nhỏ đủ khiến cô vui rồi. Cô cẩn thận chi li đón lấy từng chút quan tâm và thoả hiệp của anh.
Trong lúc Đinh Tiểu Dã thu dọn mấy chiếc ghế ở ban công Phương Lan lặng lẽ đi đặt một quả táo lên đầu giường anh. Việc này đã trở thành một thói quen của cô, và cô còn muốn xem chuyện này như một giao ước ngầm giữa hai người.
Giường của anh tuy đơn giản nhưng được sắp xếp rất sạch sẽ, không hề giống như đống lộn xộn hồi Khang Khang ngủ ở đây chút nào. Khi cô cúi người, một sợi tóc rụng xuống, rơi đúng vào gối anh, vỏ gối màu sáng khiến sợi tóc màu hạt dẻ hiện õ mồn một. Phương Lan định nhặt nó lên, tay đã chạ