Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2587 lượt.
ong tiếng nước chảy, dường như có tiếng người thì thầm khẽ gọi bên tai anh: “A Phi, em lạnh…”
Đó là câu cuối cùng Tĩnh Lâm nói với anh. Khi còn bé, anh đòi ra hồ nước để bơi, suýt chết đuối, Tĩnh Lâm quên mình lao ra cứu anh, anh không làm sao, còn cô bị cảm lạnh mãi không khỏi, lúc ốm nặng, cô cũng đã nói câu đo.
Ah dường như ngấp nghé bờ vực chìm ngạt trong nước. Lần này ai vớt anh lên bờ đây?
Anh lắc đầu thật mạnh, há miệng hít thở dồn dập, mùi thơm ngọt ngào sực nức lúc trước khiến anh khó chịu giờ lại là liều thuốc cứu mạng anh.
Một khuôn mặt khác, một giọng nói khác làm tiêu tan sự ớn lạnh của anh. Nhưng giọng nói nghẹn nhói tim anh này cũng đầy đau đớn.
Cô nói: “Tăng Phi, đừng để em ba lần đau khổ đều là vì anh.”
Lòng Từ Bi Ích Kỷ
Ngay trong giấc ngủ Phong Lan cũng không quên nổi sự ấm nóng của bàn tay Đinh Tiểu Dã. Anh chủ động cầm tay cô, đi trên con đường trong đêm khuya, dưới ngọn đèn đường nhuốm màu hoàng hôn, Nửa người bên áp sát vào anh thì nóng tan, nửa bên kia lại lạnh băng, thét gào, chỉ muốn được quấn quýt ôm siết lấy anh.
Cứ thế đến nửa đêm, cô vật vã trong trạng thái nửa nóng nửa lạnh này, sang ngày hôm sau, chuông đồng hồ báo thức kêu đến mấy lần, cô vẫn không cách nào rời khỏi giường, cổ họng khát khô như lửa đốt, đầu đau muốn vỡ tung, lấy nhiệt kế ở đầu giường đo thử, 38,2 độ C, giờ cô mới thấu hiểu câu “trúng gió vì tình, cảm mạo vì yêu” không chỉ để nói chơi.
Mẹ Phong Lan chạy vội đến để chăm sóc con gái ốm. Cả nhà đều tuân thủ nguyên tắc bị bệnh nhẹ thì không dùng thuốc kháng sinh, cho nên Phong Lan không đi bệnh viện, chỉ ở nhà uống trà gừng và ăn canh gà, nếu lên cơn sốt thì đắp khăn lạnh vào trán, đồng thời mở cửa sổ để thông gió thoát khí.
“Thời tiết đang đẹp, người thì nhảy nhót tưng bừng, tại sao bỗng dưng lại ốm cơ chứ ?” Phong Lan nằm nghỉ trên giường, còn bà Phong vừa dọn phòng giúp cô vừa lẩm bẩm, Phong Lan cũng cảm thấy lạ đây là lần đầu tiên trong năm nay cô bị ốm, lâu nay sức khỏe của cô rất tốt, gặp Đinh Tiểu Dã một cái, dường như toàn thân mất hẳn sức đề kháng, ngay cả virus cũng đến tấn công cô.
“Đã ốm rồi thì khẩu vị đừng có nặng quá” Đinh Tiểu Dã nói.
Phong Lan nghe vậy hiểu ngay kiểu gì cũng có ý tại ngôn ngoại trong đó. Cô khe khẽ cúi đầu nhìn lại quần áo đang mặc trên người. Trước khi Đinh Tiểu Dã đến, đúng là cô đã thay bộ đồ ngủ khác, váy ngủ lụa tự nhiên màu xanh lục, kiểu dáng đơn giản cổ điển nhưng đường cắt lộ rõ vòng eo nhỏ, độ dài cũng vừa phải. Chút tính toán này không đến mức gọi là khẩu vị nặng chứ?
Cô lại khoác tay Đinh Tiểu Dã như tối hôm nọ “Kiểu gì thì cũng không cho phép cậu đi ngay. Cửa hàng có hỏi thì tôi sẽ giải thích”.
Đinh Tiểu Dã cười, rút tay ra, nói “Tôi nói tôi đi về lúc nào? Đi rửa tay cái được không? Chú Lý đóng hộp không đậy chặt nắp cháo dây ra tay tôi “.
“Thế hả?” Phong Lan lúc này mới yên tâm, chỉ chỗ phòng vệ sinh cho anh.
Đinh Tiểu Dã bước từ phòng vệ sinh ra, Phong Lan đã quay về giường nằm. So với phân khúc cao cấp, chỗ ở của cô chưa phải là xa hoa lắm. Phòng khách rộng rãi, một phòng ngủ, một phòng đọc sách, thêm một ban công rộng nhìn ra quang cảnh rất đẹp. Đồ vật trang trí khá nhiều nhưng bày biện gọn gàng, phối hợp rất ăn khớp với cách bài trí nhẹ nhàng nữ tính, nhìn vào biết ngay chủ nhân căn hộ này là một cô gái độc thân yêu đời, có điều kiện kinh tế.
Phong Lan ôm gối hỏi Đinh Tiểu Dã: “Thực ra cậu biết tôi chỉ muốn gặp mặt cậu thôi đúng không ?”
Hai ngày cô không đến tiệm, quản lý nhà hàng,thu ngân, Khang Khang đều đã gọi điện hỏi thăm, còn anh thì bặt vô âm tín. Cho dù trong lòng Phong Lan biết rất rõ Đinh Tiểu Dã mà chủ động thể hiện lòng nhiệt tình mới là lạ, nhưng cô vẫn mong mỏi anh đến.
“Ừm” Đinh Tiểu Dã đứng trước cửa phòng ngủ của cô, trả lời đơn giản nhạt nhẽo, vẫn như phong cách lâu nay của anh.
“Thế mà cậu vẫn cố đến à?” Đúng là cô chỉ định rõ bếp bảo anh mang cháo đến, nhưng từ lúc nào Đinh Tiểu Dã để tâm đến bà chủ này vậy? Nếu như anh không muốn, cũng sẽ có rất nhiều lý do để từ chối. Phong Lan nghĩ, liệu anh có một chút xíu nào nhớ nhung cô không? Nỗi nhớ chỉ cần bằng một phần mười của cô cũng là tốt rồi.
Trước mắt Đinh Tiểu Dã hiện ra cảnh khi anh từ cửa hàng chuẩn bị đến đây, đồng nghiệp xôn xao khác thường. Không chỉ có mình anh biết dụng ý của Phong Lan, ý đồ của cô rõ ràng như vậy, người có mắt ai chẳng nhận ra.
Bếp trưởng vỗ vai anh vẻ ngưỡng mộ, nói: “Thằng nhóc này có phúc thật!”
Chú Lý và đầu bếp chính véo tai anh. i●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. “Bọn này muốn mon men nữ nhân viên phục vụ còn tựa như cóc đòi ăn thịt thiên nga, thế mà người ta đã chạm được đến giường bà chủ rồi. Đều là cha sinh mẹ dưỡng cả, sao mà lại khác nhau nhiều vậy chứ?”
Ánh mắt Phương Phương và Tiểu Kiều đầy oán giận, cắm cổ làm việc.
Chỉ có Khang Khang tiễn anh ra cửa, bi tráng như thể “gió thổi sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về” cuối cùng còn dặn d