XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.

ò anh mấy chữ châm ngôn: “Thà chết chứ không chịu nộp mạng”
Ầm ĩ thế này chưa bao giờ có trong kế hoạch của Đinh Tiểu Dã, anh đã nghĩ đến việc từ chối. Hai ngày trước tận mắt chứng kiến cảnh Phong Lan và Tăng Phi chỉ cần bốn mắt nhìn nhau mà thấu hiểu trong lòng Đinh Tiểu Dã trào lên nỗi phiền muộn và giày vò khó nói thành lời, khiến anh có một cảm giác lạ lùng không thể thích nghi, anh biết đây tuyệt nhiên chỉ là xuất phát từ ác cảm với Tăng Phi một cách bản năng mà thôi. Anh vốn không phải là người do dự thiếu quyết đoán, có một số việc không làm từ đầu, hoặc đã làm thì dứt điểm không lề mề vướng bận, băn khoăn chần chừ là việc anh ghét nhất, nhưng hiện tại thì anh đang chuyển biến theo hướng mà anh đã từng kháng cự.
Hôm đó anh đưa Phong Lan đến chân tòa nhà, cô đi đến trước cửa đơn nguyên thì quay đầu lại nhìn anh, không nói gì hết, gò má hơi ửng hồng như say, hai mắt long lanh như có nước. Đó là thần thái của người con gái chìm hoàn toàn trong dòng sông tình ái. Mỗi lần anh về nhà, anh luôn nhìn thấy trên gương mặt mẹ niềm vui sướng tương tự. Hạnh phúc đó đối với một người con gái thật đáng quý biết bao. Anh không kìm nổi ý muốn lại được nhìn thấy cô.
Đinh Tiểu Dã tung một quả táo trong phòng khách lên, tóm lấy trong tay rồi đưa lên miệng cắn một miếng, nói “Tự nhiên lại không có ai cung cấp táo cho ăn nữa, có chút không quen”
Phong Lan lườm anh một cái, ý là anh nhớ táo hơn cô chứ gì.
“Đừng quên là nàng Bạch tuyết cũng vì tham ăn nên mới toi đời! Ăn đi, ăn mạnh đi, táo của tôi có bùa ngải đấy!” Phong Lan rủa.
“Ăn xong có bị bảy chú lùn tấn công nữa không?” Đinh Tiểu Dã cười hỏi.
Phong Lan nhủ thầm: “Ăn xong cậu sẽ cả đời không rời tôi nổi”
Cô ngần ngừ một chút rồi vỗ vào cạnh giường: “Ngồi xuống đi”
Đinh Tiểu Dã không nhúc nhích, Phong Lan lấp liếm cho đỡ ngượng: “Yên tâm, hoàng tử hoàn hảo hôm nay sức khỏe không tốt, sẽ không tấn công cậu đâu. Cậu đã tự tiện ăn táo nhà tôi rồi, lại còn phải khách khí thế nữa?”.
Đinh Tiểu Dã cười, nói: “Người Kazakhstan có một câu nói. “Của cải tổ tiên để lại có một phần là dành cho khách”. Ở Sát Nhã Đức Ni. Cho dù chị đi cả năm trên đường cũng không cần phải mang một hạt lương thực nào. Sao mà đến nhà chị, ăn của chị được một quả táo là phải lên giường với chị vậy?”.
Phong Lan cứ nghĩ mặt mình đã đủ dày lắm rồi thế mà vẫn đỏ tưng bừng trước câu nói trắng trợn của anh. Cô cầm chiếc gối lên đánh Đinh Tiểu Dã: "Tôi phỉ nhổ vào, cậu đừng có mơ! Tôi bảo cậu ngồi xuống. Là “ngồi”! Hiểu không?".
Đinh Tiểu Dã đỡ lấy gối, tiến lại, ngồi xuống cạnh giường cô, đặt gối lại vị trí cũ,cười tủm tỉm nói: “Ngồi” chứ gì? Ngồi ở đâu? Ngồi như thế nào cơ? TÔi không hiểu cho lắm, chị có thể giải thích rõ thêm được không?”
“Rõ là đồ lưu manh mà!” Đinh Tiểu Dã một khi đã cố tình trêu thì Phong Lan không thể nào thắng nổi, cô đỏ mặt tía tai, cố tình không thèm nhìn mặt anh nữa.
Đinh Tiểu Dã vứt lõi táo vào thùng rác rồi ngồi chống tay xuống giường, cúi đầu nhìn cô, khẽ mỉm cười, nói: “Phải thế chứ, con gái thì phải nữ tính một tí, đừng có lúc nào cũng nhảy ra trước mặt con trai đòi làm “kị sĩ”. Nếu như chị có thể duy trì được điệu bộ này, chắc chắn sẽ lấy được chồng sớm thôi.”
Phong Lan trừng mắt với anh. “Cậu vẫn coi thường phụ…”
Chưa nói hết câu cô đã bị Đinh Tiểu Dã đột nhiên xòe tay ra trước mặt làm động tác dọa nạt không nói ra được nốt. Cô ngoan ngoãn để anh sán lại, rồi thấy mũi ngứa ngứa, trong tay Đinh Tiểu Dã là một mẩu khăn giấy bị vê lại, sắc mặt rất khó tả, anh bổ sung thêm: “Nếu muốn lấy được chồng thuận lợi, vẫn còn một chuyện quan trọng – không được để đàn ông nhìn thấy cái của nợ này tắc trong mũi chị.”
Phong Lan nhìn theo anh đi vứt mẩu khăn giấy, lẳng lặng lấy gối che lên mặt, cô chỉ nhớ mỗi việc thay váy ngủ, giấu kín đồ lót vứt trên giường, tại sao không nghĩ ra chuyện phải soi gương, lấy mẩu khăn giấy mắc trong lỗ mũi ra?
Một lát sau, khi Phong Lan lấy gối che mặt xuống, sắc mặt đã trở lại bình thường. Cô còn sợ xấu mặt trước Đinh Tiểu Dã gì nữa? Làm người phải lạc qua, anh đã thấy hết những thứ xấu xí của cô thì toàn bộ phần còn lại đều là mặt tốt cả.
Có thêm Đinh Tiểu Dã ở một góc, giường tự nhiên thành hẹp. Không hiểu nghĩ gì, Phong Lan đột nhiên lấy từ tủ đầu giường ra một lọ sơn móng tay, ấn vào lòng Đinh Tiểu Dã, vẫy vẫy bàn chân nói: “Cậu sơn giúp tôi nhé.”
Đinh Tiểu Dã giãy nảy, từ chối thẳng thừng. “Tôi sơn cái này cho chị á? Mơ ngủ à!”
“Này này, tôi bây giờ đang là bệnh nhân, cậu không chăm sóc tôi được một chút sao?” Phong Lan biết trước anh sẽ phản ứng như vậy, nhưng vẫn muốn trêu đùa.
Đinh Tiểu Dã nhăn mũi mỉa mai: “Ốm mà vẫn lo móng với vuốt.”
Phong Lan ấn một chân vào ngực anh, liền bị anh túm lấy, vứt xuống. Cô giận dỗi ngồi dậy. “Cậu không sơn, tôi tự sơn lấy.”
“Hết trò làm rồi à?” Đinh Tiểu Dã nheo mắt nhìn cô cúi người sơn từng cái móng chân màu đỏ tươi, sơn xong còn lấy tờ tạp chí trên giường quạt quạt cho mau khô.
Mùi sơn móng khiến anh cau mày, than phiền: “Mùi