Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2595 lượt.
gì vậy? Khó chịu quá đi mất!”
Phong Lan ương bướng chìa bàn chân ra trước mặt anh: “Cho cậu chết này! Cậu không thích thì sẽ có người khác thích.”
“Ai thích chắc là bị biến thái, bàn chân thì có gì đẹp chứ?” Đinh Tiểu Dã né người ra sau, tránh xa bàn chân cô chìa ra. Chân là một trong những phần trên cơ thể mà Phong Lan tự hào nhất, ngón chân cũng thế, với lớp son đỏ tươi, phần da thịt càng lộ rõ trắng ngần, hình dáng cũng đẹp. Đinh Tiểu Dã miệng thì nói không đẹp, mắt nhìn thì ra vẻ ghê tởm nhưng lại liếc thêm vài lần.
Phong Lan khoe khoang một hồi, mới nhận ra ánh mắt Đinh Tiểu Dã không chỉ tránh né màu sơn móng trên chân cô. Váy ngủ cô dài đến đầu gối, chân lại đưa ra gập vào, góc độ không tránh khỏi có lúc quá rộng. Cô giả vờ vô tình thu chân lại, không ngờ lại bị Đinh Tiểu Dã tóm lấy cổ chân.
“Định làm gì vậy?” Tuy đây là hình ảnh từng xuất hiện trong tưởng tượng của cô, nhưng khi anh thực sự hành động như vậy, cô vẫn cảm thấy hoảng hốt.
“Thịt mọc vào khóe móng hết cả rồi, chị không sợ bị viêm da à?” Đinh Tiểu Dã ghé sát lại, cẩn thận nhìn đầu móng chân trên bàn chân trái cpp rồi nói. “Đi lấy cho tôi cái kìm cắt móng ra đây.”
“Đâu mà, sao tôi không thấy gì nhỉ?” Phong Lan miệng thì nói vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn xoay người lục tìm trong ngăn kéo ra chiếc kìm cắt móng tay, đưa cho Đinh Tiểu Dã, hỏi đầy ngờ vực: “Cậu… cắt cho tôi?.
Đinh Tiểu Dã không thèm trả lời câu hỏi thừa thãi đó, hết sức nhẹ nhàng cắt tỉa móng chân của cô, theo một tiêu chuẩn nào đó của anh.
Phong Lan hoảng hốt kêu to, rụt chân lại, nhưng bị anh giữ chặt.
“Này này, cậu cố tình xử tôi phải không? Nhẹ tay chút, cẩn thận không cắt vào thịt đấy!”.
Đinh Tiểu Dã vẫn không dừng tay. “Tôi đã bảo là thịt mọc ở khóe món rồi, không chịu khó một tí, đợi đến lúc nó mưng mủ thì tha hồ mà đẹp.”
Anh giải quyết xong một bên chân, tiếp tục xem xét chân còn lại, không hiểu nổi bèn hỏi: “Đầu óc con gái các chị rốt cuộc có chứa não không vậy? Chẳng có ai chê chị thấp… Haizz, tôi lại quên béng đi mất, chị bảo đó không phải là giầy cao gót, đó là tình yêu của chị. Thảo nào tình yêu của chị lại lệch lạc như vậy.”
Phong Lan không phản kháng lại, kệ anh vừa muá may trên chân mình vừa càm ràm làu bàu. Cô không lường được trò đùa của mình lại biến thành thế này, trong suy nghĩ của cô việc này còn thân mật gấp mấy lần so với chuyện sơn móng chân.
Trong những câu danh ngôn nổi tiếng thế giới mẹ Phong Lan thường hay trích dẫn, có một câu thế này: “Một người có yêu bạn hay không, không thể hiện ở chỗ anh ấy ôm hôn bạn như thế nào, mà hãy xem anh ấy có chịu cắt móng chân cho bạn hay không.”
Bà Phong luôn làm việc đó. Hồi Phong Lan còn ở nhà, thường xuyên thấy mẹ vừa ngồi xem tivi vừa cắt món tay cho bố cô đang ngồi dựa bên cạnh, than phiền không ngớt miệng: “Cửa mới cắt xong, sao đã mọc dài ra thế này? Tôi mà đi trước ông thì ai lo cho ông bây giờ…”
Có thể điều cô nói ra là lạ lùng, nhưng nếu như bảo cô liệt kê ra hai mươi điều cần thiết phải làm trong đời, “để người bạn yêu cắt móng tay cho bạn một lần” chắc chắn sẽ phải có trong danh sách.
Tuy nhiên, xếp trước điều này là rất nhiều, rất nhiều việc mà hai người vẫn chưa làm cùng nhau, ngay cả chuyện Đinh Tiểu Dã có thật lòng với cô hay không cô vẫn còn hoài nghi, điều này khiến cô hoang mang như đang ngủ mơ, giống như một bài văn mới trong phần mở đầu đã nhảy ngay đến phần kết luận.
Đinh Tiểu Dã cắt giũa gọn gàng xong mười móng chân của Phong Lan. Phong Lan vẫn còn đang chìm đắm chưa hồi tỉnh, nhìn thấy Đinh Tiểu Dã đã đặt chân cô xuống rồi đứng lên, cô lo lắng vội hỏi: “Đi đâu thế?”
Đinh Tiểu Dã đặt kìm xuống một bên, ngán ngẩm trả lời Phong Lan: “Đi rửa tay! Toàn việc không thích mà cứ bị bắt làm.”
Phong Lan kéo anh ngồi lại, nói: “Không phải rửa , cậu không phiền tôi, tôi cũng không phiền cậu,ghét mà vẫn không dứt ra được thì cứ để kệ thế đi.”
Đinh Tiểu Dã bị cô ấn mạnh vai bào thành giường, vừa tức lại vừa buồn cười. “Chị không sợ người khác biết trông chị thế này không có vẻ danh giá gì sao?”
“Biết thì cứ việc biết.” Phong Lan ghé đầu tựa lên vai ĐinhTiểu Dã, nhắm mắt lại nói. “Từ trong xương tủy tôi đã như vậy rồi. tốt nhất là không nên đi hủy hoại đời một người đàn ông tốt khác. Tôi với cậu cùng một giuộc, nồi méo úp vung méo vậy, cố gắng xoay xở thích nghi mà sống cùng nhau nhé.”
“Sao lại phải xoay xở? Chị mà không theo đuổi thì việc gì tôi phải cố.” Những sợi tóc của Phong Lan cọ vào cổ Đinh Tiểu Dã, nhột nhạt, mềm mại, anh không động đậy.
“Tôi kém người phụ nữ lý tưởng “ngực to, ngoan ngoãn, biết đẻ” của cậu nhiều lắm à ?” Phong Lan khe khẽ hỏi.
“Ừ!” Đinh Tiểu Dã nhắm mắt lại. “Kém rất nhiều, quá nhiều.”
Phong Lan tìm tay an,xoa xoa những vết chai trong lòng bàn tay, lại hỏi tiếp: “Đinh Tiểu Dã, cậu đã từng yêu bao giờ chưa? Trước đây đã có bao nhiêu bạn gái? Trông họ như thế nào?”
Cô sợ anh không chịu trả lời nên tự mình bày tỏ trước:”Tôi kể của tôi trước nhé. Trong chương trình mai mối nổi tiếng trên ti vi bây