Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.

ch hàng chụp trộm, thông thường đều cất lời khuyên nên dừng lại. Được cái người chụp ảnh cũng chỉ là thiểu số, con gái thường cũng biết ngượng, lâu nay chưa có chuyện gì rắc rối phát sinh.
Còn hôm nay, hai cô gái trẻ này có vẻ rất bạo dạn lại còn cố chấp. Đinh Tiểu Dã bảo bọn họ xóa ảnh, một trong hai cô đề xuất anh phải cho họ số di động của anh để đổi lại. Quản lý nhà hàng đứng gần đó đã chuẩn bị đến để giải vây, không ngờ chưa kịp trở tay, Đinh Tiểu Dã đã giật lấy điện thoại của hai cô gái, xóa ảnh chụp mình xong, còn ném xuống sàn nhà.
Hai cô gái trẻ đỏ mặt tía tai, nổi cơn tam bành. Đinh Tiểu Dã phủi tay đi mất không thèm đoái hoài, thản nhiên vào bếp thay bóng đèn điện. Bọn họ nghe nói Phong Lan là chủ nhà hàng,liền yêu cầu cô ra mặt để giải thích, bắt Đinh Tiểu Dã xin lỗi, đền chiếc điện thoại cho họ.
Tâm trạng Phong Lan vốn đã không tốt, lại gặp phải phiền toái này, càng cảm thấy bực bội. Khang Khang xông lại biện hộ cho Đinh Tiểu Dã, rằng bình thường anh chưa từng làm như thế bao giờ, hôm nay chắc là trong người khó ở, tính khí có nóng nảy một chút. Hơn nữa chiếc điện thoại của cô gái chỉ bị xước sơn ở đường viền, không đến mức phải bồi thường nguyên chiếc.
Phong Lan bảo Khang Khang im lặng, rồi đưa ra cách giải quyết của mình. Cô nói: “Thái độ của nhân viên nhà hàng chúng tôi không thỏa đáng, là chủ ở đây tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi quý khách. Đoán là hai vị hôm nay cũng không còn tâm trạng nào tiếp tục dùng đồ ăn ở tiệm chúng tôi nữa, nên những món đã mang lên đây đều được miễn phí. Còn về chiếc điện thoại, hai vị lấy hóa đơn sửa chữa về đây, chúng tôi sẽ chịu các chi phí tương ứng. Nếu như làm vậy mà hai vị vẫn chưa hài lòng, tôi kiến nghị các vị gọi điện thoại khiếu nại đến hiệp hội người tiêu dùng, chúng tôi chấp nhận kết quả xử lý của họ.”
Hai cô gái lớn tiếng dọa sẽ lập topic tố cáo nhà hàng của họ trên mạng, sau đó thì bỏ đi. Quản lý nhà hàng lẽo đẽo theo sau Phong Lan, lẩm bẩm: “Đúng là có đủ các loại người. Đinh Tiểu Dã cũng vậy, hôm nay rốt cuộc cậu ta bị làm sao chứ…”
A Thành và chú Lý thầm thì với nhau trong góc bếp, Phong Lan liếc nhìn, hai người vội vàng làm bộ không có chuyện gì xảy ra. Chắc hẳn lời lẽ của bọn họ không lấy làm dễ nghe cho lắm.
Phong Lan hỏi quản lý nhà hàng: “Hai khách lúc nãy gọi món mất bao nhiêu tiền?”
Quản lý tra trên hệ thống thu ngân rồi đáp: “Hai trăm sáu mươi bảy đồng.”
Phong Lan nói: “Trừ vào tiền lương tháng này của Đinh Tiểu Dã… Còn nữa, nếu như bọn họ cầm hóa đơn sửa chữa điện thoại đến, cũng tính cho Đinh Tiểu Dã.”
Khách hàng ăn trưa dần ra về hết, nhân viên tụ tập cùng ăn cơm. Phong Lan ngồi một mình ở ban công vắng lặng, nhìn con chuồn chuồn bay vòng quanh bòn nước phong thủy.
Có người đẩy cửa bước vào, đứng phía sau cô, đó là Đinh Tiểu Dã.
Phong Lan hỏi: “Cậu không ăn cơm à?”
Đinh Tiểu Dã nói: “Ăn xong rồi. Tôi không muốn lây cảm cúm cho người khác. Xin lỗi nhé, Phong Lan.”
Phong Lan không rõ Đinh Tiểu Dã xin lỗi về chuyện gì. Hôm qua anh cứ thế rời đi… tình cảm của anh còn mơ hồ hơn cả những dấu vết anh để lại trên người cô. Cho dù thần kinh Phong Lan có vững vàng, kiên cường đến mức nào, khi gặp lại anh, cô cũng khó lòng tránh khỏi run rẩy, bối rối.
“Trước đây cậu đã nói đúng, chuyện này thật mất mặt.” Phong Lan nói.
Phải lòng nhân viên của mình, lại còn ảo tưởng mê muội coi đó là một mối tình. Đây là ván cờ tự tay cô đi sai bước, cô định rằng một khi đã sai rồi thì cứ thuận theo cái sai đó mà đi tiếp, không cần biết thắng thua. Nhưng đến lúc đó rồi mà anh vẫn có thể đẩy cô ra… thì Phong Lan hoàn toàn rối loạn, trong lòng Đinh Tiểu Dã cô rốt cuộc có vị trí như thế nào chứ?
“Ban nãy quản lý đã nói với tôi. Chị có thể trừ tôi gấp đôi tiền.” Đinh Tiểu Dã bình tĩnh đáp.
Phong Lan càng đau hơn, cô quan tâm đến chút tiền mọn đó sao? Anh đến là để nói với cô những chuyện này sao?
“Thôi được rôi.” Cô đứng dậy, nói. “Chiều nay cậu nghỉ đi, ra ngoài hít thở một chút, tìm một nơi ngồi nghỉ ngơi, hoặc đi mua thuốc uống cũng được. Nếu còn gây thêm rắc rối thì lương cậu có bao nhiêu cũng không đủ để trừ đâu.”
Đinh Tiểu Dã vẫn không nói gì. Anh gật đầu, trước khi rời đi, không đành lòng bèn nhắc nhở một câu: “Chỗ dầu ăn hôm kia chuyển đến không nên chất ở lối đi đằng kia, chiều nay có đội phòng cháy chữa cháy đến kiểm tra. Bình chữa cháy của chị đã quá hạn chưa đấy, đây là ngày đầu chị làm ngành này à?”
Một lần nữa Phong Lan lại bị ức chế bởi giọng điệu của anh, trong lòng vốn đã bực bội lại càng thêm cáu kỉnh. “Có cần cậu phải dạy tôi không? Biến khỏi tầm mắt tôi ngay!”
Hậu quả của việc tức tối là sau khi đội phòng cháy chữa cháy kết thúc công tác kiểm tra, Phong Lan không thể không trưng ra bộ mặt tươi cười niềm nở mời cán bộ của cả đội ở lại ăn tối.
Bố Phong Lan nghỉ hưu đã nhiều năm nhưng vẫn còn quen biết một số nơi, hơn nữa những lối về nguy cơ hỏa hoạn bị kiểm tra ra chưa phải là vấn đề nghiêm trọng cho lắm, không đến nỗi bị phạt quá nặng. Chẳng qua Phong Lan sợ họ dăm bữa nửa tháng lại


Polaroid