Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2604 lượt.

h không chủ động khiêu khích người này, nhưng nếu Tăng Phi có ý đồ tấn công, không cá chết thì lưới tan, nhất định phải có một sống một chết. Anh không quan tâm mình sẽ rơi vào kết cục thế nào, trong bảy năm ở nơi xa xôi kia, anh cũng đã hình dung sẵn trong đầu không biết bao nhiêu lần những tình cảnh tồi tệ hơn. Tuy nhiên, ban nãy khi Tăng Phi xáp vào anh, nhìn anh dò xét bằng con mắt dửng dưng, Đinh Tiểu Dã lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi. Anh sợ cũng là vì Phong Lan, thế giới của cô đầy ắp ánh mặt trời và hoa lá, nếu như có một ngày cô giật mình phát hiện ra mình đã yêu lầm phải một người con trai như thế, cô sẽ đau khổ tới mức nào? Cô sẽ hận anh, ghét anh, hay sợ hãi anh?”
Con tim thường thấy đau rồi mới nhận ra đang rung động.
Đinh Tiểu Dã gật đầu với Thôi Yên rồi quay người bước đi.
“Sao cậu lại biết cháu ở đây?” Thôi Yên hỏi Tăng Phi.
Tăng Phi lắc lắc chiếc điện thoại di động trong tay, Thôi Yên bèn nhớ ra, cô đã cài đặt phần mềm định vị trong chiếc điện thoại của hai người, tức là cô luôn có thể biết Tăng Phi đang ở đâu, Tăng Phi cũng vậy, chỉ cần anh muốn biết.
Tăng Phi dõi theo Đinh Tiểu Dã đã đi khuất, nói với Thôi Yên: “Cậu ấy không phải là nhân viên phục vụ ở nhà hàng Phong Lan sao?”
“Anh ấy làm công việc gì thì có quan trọng không?” Thôi Yên nói. “Anh ấy trẻ, lại đẹp trai, thế chưa đủ sao? Bạn trai trẻ trung, đương nhiên không thể có tiền và địa vị như bạn trai già rồi.”
Tăng Phi nghiêm mặt nói: “Cách đây không lâu cậu vừa thấy cậu ta đi cùng Phong Lan!”
Thôi Yên giấu sự ngạc nhiên, miệng nói cứng: “Cậu chỉ cho phép Phong Lan cướp đi người cháu yêu mà không cho phép cháu giật hàng của chị ấy sao?”
“Thật vớ vẩn! Đàn ông hai mặt ba lòng, lấy ngoại hình để kiếm cơm, loại người đó không tin được!” Tăng Phi nhắc nhở.
Thôi Yên nói: “Trai chưa vợ, gái chưa chồng, mọi người cạnh tranh công bằng, có gì mà phải chuyện bé xé ra to chứ?”
“Cháu có tình cảm với cậu ta sao? Cháu nghĩ cậu tin à?” Tăng Phi chậm rãi nói.
“Chị Phong Lan cũng có cảm tình với anh ấy đấy thôi. Trừ phi yêu cầu của cháu phải cao hơn của chị Phong Lan rất nhiều.” Thôi Yên cúi đầu nhìn mũi giày của mình. “Đúng rồi, bây giờ trong lòng cháu, anh ấy vẫn chưa bì được với cậu, nhưng cháu luôn cho mình một cơ hội khác, đây là quyền của cháu.”
Tăng Phi nhớ lại ánh mắt Đinh Tiểu Dã nhìn anh. Cậu thanh niên này không hề giống như những bạn trai choai choai khác của Thôi Yên, trước mặt anh luôn lúng túng sợ sệt, ngược lại, anh ta, nhìn thẳng vào anh, thái độ đó khiến anh như có gai ở sau lưng, tự nhiên có cảm giác cần dè chừng. Cảm giác đề phòng này là do nghề nghiệp lâu năm đã rèn luyện cho anh, chứ không phải chỉ vì con người này xuất hiện bên cạnh Thôi Yên.
Tăng Phi nói: “Cậu cảm thấy cậu ta có gì đó không ổn, nếu tìm hiểu phải tìm người đáng tin cậy.”
Thôi Yên cười nhạt, nói: “Người cháu yêu liệu có vô lý hơn được cậu không? Là cháu theo anh ấy đấy, chứ anh ấy không thích cháu, cậu đừng đụng đến anh ấy.”
Cô đang bảo vệ người thanh niên ấy, sự quan tâm này là xuất phát từ nội tâm. Vừa nãy Tăng Phi đã nhận ra điều đó. Nhận thức này khiến anh có một sự khó chịu nhất thời.
Tiểu hồ ly đang ngáng trước mặt sói.
“Đi ăn cơm với cậu đi, ăn gì cháu quyết định.” Tăng Phi đổi nét mặt tươi cười rủ Thôi Yên.
Thôi Yên lắc đầu: “Thôi, cháu còn phải đi dạy kèm.”
“Cậu đưa cháu đi.” Tăng Phi nói. “Cậu mang cho cháu mấy thứ ngon để trên xe, đi thôi.”
“Lại là hạt óc chó à?” Thôi Yên cười chán nản.
“Cháu không thích à?” Tăng Phi băn khoăn.
“Trước thì thích, nhưng chán lâu rồi.” Thôi Yên đi qua xe anh, không dừng bước. “Cháu bây giờ chỉ nghe đến tên hạt óc chó là đã muốn ói!”
Tăng Phi vào trong xe, nhìn túi hạt óc chó để ở ghế phụ. Siêu thị mà anh thường ghé đã hết hàng, vì thế anh phải đi tìm vài cửa hàng mới thấy nhãn hiệu mà Thôi Yên thích nhất. Trước đây, Thôi Yên mà làm mặt dỗi với Tăng Phi, anh chỉ cần cho cô mấy món này là cô vui vẻ tươi tỉnh lại ngay.
Anh không thể hiểu nổi Thôi Yên nữa rồi, chẳng lẽ tất cả đã thay đổi, chỉ có mình anh cố thủ ở chỗ cũ?
Tăng Phi nhấc điện thoại, bấm số Thôi Yên đã đặt phím nhanh, mà hình hiện lên gương mặt tươi cười của cô lưu trong đó. Tăng Phi mở số ra và dừng lại, rất lâu vẫn không ấn phím nào.
Một lát sau anh đã gọi đến một số khác.
“A lo, anh Tiền à, là tôi Tăng Phi đây… nói chuyện kĩ hơn sau nhé, bây giờ phiền anh tra giúp tôi một người… Vâng, tất cả thông tin chi tiết của người đó… Tên đầy đủ là Đinh Tiểu Dã.”






Mộng Phải Cùng Mơ Mới Là Mộng Đẹp.
Đinh Tiểu Dã bị cảm, ngay sau khi anh từ nhà Phong Lan về. Chuyện này trở thành chủ đề bí mật mang đầy màu sắc ám muội trong nhà hàng của Phong Lan. Cả một ngày trời, tất cả nhân viên liên tục ngầm nói với nhau bằng ánh mắt, nụ cười nhếch từ khóe miệng rất mờ ám, và quay đầu trái phải không ngừng để buôn chuyện thì thầm thêm mắm thêm muối về “bí mật” này.
Nhưng chỉ có mỗi Lưu Khang Khang dũng cảm và thích h