Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2607 lượt.

óng hớt mách lẻo là dám tìm hiểu sự thật. Đầu tiên cậu ta cứ lượn vòng xung quanh Đinh Tiểu Dã, nhân lúc bốn bề không có người bèn hỏi: “Tại sao triệu chứng cảm của anh giống hệt chị chủ vậy?”
Đinh Tiểu Dã thể chất khỏe mạnh nhưng tính khí lại không tốt. Khang Khang lặp lại câu hỏi hai lần, Đinh Tiểu Dã đều lờ đi như không nghe thấy. Khang Khang ban đầu tưởng là mình hạ giọng thì thầm quá, đến lúc cậu ta chuẩn bị hỏi lần thứ ba, Đinh Tiểu Dã liền biểu hiện thái độ ra mặt khiến cậu ta chọn cách nuốt lại câu hỏi vào bụng.
Khang Khang lại chuyển mục tiêu sang Phong Lan đang trong trạng thái đờ đẫn chậm chạp.
Đàm Thiếu Thành hỏi: “Anh ấy có nói gì nữa không?”
Phong Lan lắc đầu.
Đàm Thiếu Thành chầm chậm vò nát mảnh giấy ghi dãy mật mã trong tay, nhếch môi cười. “Anh ấy đương nhiên không nói gì rồi. Cho dù tôi có làm gì đi nữa, có tốt cũng thành xấu, đến một câu nói, một chữ viết, anh ấy cũng không thèm gửi cho tôi.”
Trong thẻ là số tiền Đàm Thiếu Thành dùng để chi trả những chi phí cần thiết để dàn xếp rắc rối với người nhà bệnh nhân xảy ra chuyện, Ngô Giang trả lại cho cô không thiếu một đồng.
Bởi vì người nhà không kiện tụng sách nhiễu nữa nên bệnh viện cũng không muốn mất đi một người tài là Ngô Giang, chuyện này đã sang trang mới, ý kiến đề bạt phó viện trưởng vẫn giữ nguyên. Đến cả Phong Lan cũng biết, Đàm Thiếu Thành tham gia vào chuyện này không chỉ dùng tiền bạc mà thôi, như cô ta đã nói, đối phó với vô lại thì phải dùng cách vô lại. Ngô Giang không thể ngăn cản ý đồ tự phát của người phụ nữ mà anh ghét, tiền là thứ duy nhất có thể hoàn trả, cũng là thứ duy nhất anh muốn dùng để giao tiếp với cô ta. Anh không muốn nợ Đàm Thiếu Thành, chịu ơn cô ta lại càng không.
Sự mong mỏi biến thành thất vọng hiện lên trong ánh mắt của Đàm Thiếu Thành khiến Phong Lan có chút thương cảm. Cho dù đã làm gì trong quá khứ, thì lúc này cô ta cũng chỉ là một người đàn bà không có được tình yêu, vừa bi ai vừa đáng thương. Chắc cô ta cũng không còn cơ hội nào nữa, bởi vì việc này đã làm mối quan hệ giữa cô ta và Ngô Giang trở nên không thể cứu vãn nổi, mù quáng cho đi, mong muốn nhận lại có khi chỉ là một câu nói của anh, hoặc là một vài chữ không đầu không cuối, để cô ta cảm thấy giữa hai người có mối liên quan, chỉ thế thôi là đủ.
Tiếc rằng Ngô Giang dùng cách kiên quyết nhất để cắt phăng ý tưởng của cô ta.
“Tôi lại có tiền rồi.” Đàm Thiếu Thành đặt tay lên chiếc thẻ, cười với Phong Lan.
Phong Lan thở dài, nói: “Sao phải thế? Anh ấy sắp lấy vợ rồi.”
Tin Ngô Giang quyết định lấy vợ đến rất đột ngột, nhưng đối với gia đình hai bên Ngô Giang và Tư Đồ, không phải bàn cãi gì nữa, là một tin rất tốt lành. Ngày đẹp đã được chọn vào tháng sau. Với khả năng đánh hơi nghe ngóng tình hình của Đàm Thiếu Thành thì dù Phong Lan có không nói, cô ta cũng sớm nhận được tin tức thôi.
Tay Đàm Thiếu Thành khẽ run lên, cô ta ngẩng đầu hỏi: “Lấy vợ? Lấy ai?”
Phong Lan im lặng.
Quả nhiên, Đàm Thiếu Thành lặng đi một lát, sắc mặt trở nên nhợt nhạt.
“Từ Đồ Quyết?”
Phong Lan lặng lẽ chứng kiến Đàm Thiếu Thành dường như già xọm đi trong thoáng chốc.
Sét đồ ăn Đàm Thiếu Thành gọi nha chóng được Khang Khang bưng lại, cô ta đờ đẫn, im lìm ngồi thẫn thờ một mình, tận đến khi ra về cũng không hề động đũa.
Không bao lâu sau khi Đàm Thiếu Thành rời khỏi, quản lý nhà hàng mặt đầy khổ sở chạy đến chỗ Phong Lan. Có khách hàng phàn nàn, bị nhân viên phục vụ “đối xử dã man”. Phong Lan đi cùng người quản lý đến bàn khách đang làm ầm ĩ, hỏi ra thì biết, Đinh Tiểu Dã làm rơi điện thoại di động của khách hàng nhưng từ chối xin lỗi, còn tỏ thái độ rất khó chịu.
Phong Lan nhìn qua khách hàng của bàn đó, là hai cô gái trẻ mới ngoài hai mươi tuổi, không phải vẫn còn đang đi học đại học thì cũng là giới văn phòng mới tốt nghiệp ra trường chưa lâu.
Phong Lan không khó khăn gì để đoán được ra nguồn cơn thực sự của sự việc.
Quãng thời gian gần đây, khách nữ đến nhà hàng cô bỗng nhiên tăng đột biến, phân nửa là nhóm bạn bè thân thiết rủ nhau cùng đến, trong đó phần lớn là các cô gái trẻ. Bọn họ mới ngồi chưa nóng chỗ, chẳng nhìn ngó gì đến thực đơn, đã lia mắt khắp nhà hàng. Biểu hiện trắng trợn nhất là trực tiếp yêu cầu Đinh Tiểu Dã đến phục vụ bàn, còn tế nhị hơn thì cười mủm mỉm, ánh mắt lượn lờ quanh người anh. Phong Lan đã đọc ý kiến bình luận của khách hàng về nhà hàng của cô ở một diễn đàn nào đó trên mạng, có mấy dòng liền đều viết kiểu như “đồ ăn tạm được, nhân viên đẹp trai”. Thật ra đây là một trong những lý do ban đầu cô nhận Đinh Tiểu Dã vào làm, nhưng bây giờ lại mang tới những phiền phức rắc rối không lường trước được.
Trong vai trò của nhân viên phục vụ thì thái độ của Đinh Tiểu Dã chừng mực vừa phải. Giống như con khỉ bị xung quanh nhìn ngó, cùng lắm thì nhăn nhó một chút. Nhưng anh từ chối hoàn toàn chuyện chụp ảnh. Nếu như phát hiện ra, anh sẽ cố tình né tránh ống kính, thậm chí yêu cầu khách xóa ảnh anh đi. Đồng nghiệp trong nhà hàng hầu hết đều biết điều cấm kị của anh, nhìn thấy khá