Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
hắc chắn sống rất thoáng. Anh lên giường với bao nhiêu cô gái rồi?”
Anh không trả lời, chỉ cười: “Hiện giờ em chỉ cần hưởng thụ”. Sau đó liền ôm lấy cô đè xuống dưới.
Sau khi tàn cuộc, Vi Lam nằm đè lên người Thiên Lãng, vuốt ve bộ ngực cường tráng của anh nói: “Từ nhỏ em đã thích đàn ông có vai rộng, mỗi lần nhìn thấy bờ vai rộng, lại muốn được ôm. Em cảm thấy nằm trong lòng người đàn ông như thế, chắc chắn sẽ rất ấm áp, rất an toàn”.
Anh im lặng một lát, cầm tay cô lên, đặt trước ngực mình: “Anh rất thích con gái có bộ ngực đầy đặn, chỉ tiếc là…”
Ánh mắt cố tình liếc xuống bộ ngực phẳng của cô, giọng có phần tiếc nuối.
Vi Lam hậm hực đẩy tay anh ra, lật ngửa người ra.
“Tức rồi à?” Thiên Lãng vỗ vỗ má cô, thong thả ngồi dậy, lê dép vào nhà tắm.
Vi Lam nhìn lên trần nhà, thẫn thờ một hồi lâu.
Cô biết người mình gầy guộc, nhan sắc cũng bình thường, còn Thiên Lãng lại tuyệt vời như vậy, tài mạo song toàn. Một người hoàn mỹ như vậy, làm sao có thể yêu cô thật lòng? Cô không tin mình lại có số sướng như vậy!
Đang thẫn thờ nhìn lên trần nhà, điện thoại liền đổ chuông – là bài hát Sau này mà cô thích nhất.
Người gọi lại là Hứa Thiếu Hàm.
“Vi Lam, anh đây, Hứa Thiếu Hàm”. Anh ở đầu bên kia điện thoại rụt rè nói.
“Em biết là anh”. Điện thoại của cô hiển thị tên anh, “muộn thế này anh gọi đến có việc gì không?”
“Anh đã nghĩ kỹ rồi, thế gian này không có người nào là hoàn mỹ cả, anh không nên quá khắt khe với em, càng không nên tự lừa dối mình. Chúng ta… chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu được không?”
Gọi cú điện thoại này, Hứa Thiếu Hàm đã hạ quyết tâm rất lớn, cố gắng thuyết phục mình: Quá khứ của Vi Lam không có nghĩa lý gì đối với anh. Người mà anh biết, anh thích, đều là cô ở thời hiện tại.
Điện thoại hồi lâu không có tiếng nào.
Sau đó, anh nghe thấy tiếng một người đàn ông vọng lại: “Vi Lam, khăn mặt của anh ở đâu?”
“Anh đợi một chút nhé”. Rồi cô đặt điện thoại xuống. Một lát sau, vọng lên tiếng bước chân.
Vi Lam cầm máy lên: “A lô?”
“Anh chàng đó là ai vậy?” Hứa Thiếu Hàm rụt rè hỏi.
Cô sững người, một hồi lâu, bình tĩnh nói: “Anh ấy là bạn trai của em”.
Điện thoại liền cắt luôn.
Sau đó em đã học được cách yêu thế nào
Chỉ tiếc rằng anh đã đi xa và chìm vào dòng người
Sau đó cuối cùng trong nước mắt đã hiểu ra rằng
Có những người sau khi để lỡ mất sẽ không trở lại được nữa.
Tình yêu chỉ là thứ gia vị để lấp nỗi cô đơn. Không có ai vì một người mà chờ đợi rất lâu.
Tình yêu trai gái, ai để lại cho mình một đường lùi, người đó sẽ cười đến cuối cùng. Người khóc đến cuối cùng là kẻ ngốc.
“Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Cô sẽ không làm kẻ ngốc nữa.
Tắt máy di động, Vi Lam nhìn thấy Thiên Lãng vừa tắm xong đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn cô đắm đuối.
“Hứa Thiếu Hàm hả?” Anh hỏi.
Thật đúng là một anh chàng thông minh!
“Anh ta muốn quay lại với em hả?”
Xem ra không thể giấu anh điều gì.
Vi Lam quay đầu, bình thản nói: “Em không đồng ý”.
“Vì sao?”
“Ngựa khôn không nên quay đầu lại ăn cỏ, huống chi là con người?”
“Có lý”. Thiên Lãng chậm rãi nói, “Tức là không biết, có phải tất cả các loại cỏ, em đều không ăn!”
Câu này có nghĩa là gì?
Vi Lam hơi giật mình, quay đầu sang nhìn anh, đôi mắt màu hạt dẻ đó, chỉ thấy hơi cười cười.
Tết, là ngày cả gia đình đoàn tụ.
Tần Tang Ảnh gọi mấy cú điện thoại giục Vi Lam về nhà.
“Một mình ăn tết xa nhà, khổ thân lắm. Năm nay cháu cùng Thiên Lãng về nhà đi!”
Cùng anh về nhà? Bằng thân phận gì, anh em hay người yêu?”
“Đương nhiên là người yêu rồi”. Thiên Lãng cười nói, “em không muốn nói chuyện của chúng mình cho ba mẹ biết à?”
“Chúng ta là anh em”. Cô vẫn lấy cớ đó.
“Anh họ Tần, em họ Hạ, anh em gì chứ? Pháp luật quy định anh em không cùng họ không được kết hôn hay sao?”
Vi Lam nhìn anh chăm chú, sau đó nói:
“Nếu anh đồng ý với em không công khai chuyện của chúng ta thì em sẽ về cùng anh. Nếu không em sẽ ở lại đây một mình”.
Thiên Lãng nhìn cô chằm chằm, cau mày.
“Có thể nói cho anh lý do được không?”
“Anh đã đồng ý với em rằng sẽ cho em thời gian”. Cô cụp mắt xuống.
Anh nhìn cô không chớp mắt, sau đó, thở dài đáp: “Thôi được, tuỳ em!”
Hôm quay về thành phố N, đúng vào đêm giao thừa.
Cả nhà ngồi với nhau ăn bữa cơm tất niên.
Thiên Lãng ngồi sát Vi Lam, quan tâm gắp món ăn mà cô thích vào bát cô.
Cả nhà, kể cả Thuỵ Dương cũng nhìn thấy. Đôi mắt đen láy, tròn xoe của cậu mở to, khẽ hỏi Vi Lam: “Chị ơi, chị và anh đang yêu nhau đúng không?”
Cô đưa mắt nhìn Hạ Vân Sinh, vội gạt đi: “Dương Dương, đừng nói linh tinh!”
“Mẹ nói, nếu chị và anh lấy nhau thì không phải đi lấy chồng xa nữa, nhà chúng ta vẫn được ở bên nhau!”
Cô sững người, nhìn Tần Tang Ảnh đang ngồi bên ba, trên môi bà nở một nụ cười vui vẻ.
Tần Tang Anh nói với Thiên Lãng rằng hồi học đại học cô học ngành tiền tệ, Tần Tang Ảnh bảo cô ra sân bay đón Thiên Lãng, Tần Tang Ảnh muốn cô và Thiên Lãng cùng ở trên tỉnh thì quan tâm đến nhau, Tần Tang Ảnh bảo họ