pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Sáu Trời Xanh Lam

Tháng Sáu Trời Xanh Lam

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.

ang nổ tung.
Nhịn? Anh nhịn cái gì? Không nhịn được khi ở bên cô ư? Hay là không nhịn được rõ ràng là không yêu cô, nhưng lại phải giả vờ nói chuyện tình yêu với cô?
Hóa ra, từ đầu đến cuối, cô đều là kẻ ngốc, kẻ ngờ nghệch bị người khác đùa cợt.
Cô chậm rãi quay người, đi vào phòng mình.
Mặc dù chỉ có mấy bước chân, nhưng lại dài tựa như một đời.
Trái tim Vi Lam lại rơi xuống vùng tối tăm lạnh lẽo.
Rốt cục cô đã làm sai điều gì? Tại sao mỗi người đàn ông mà cô muốn thật lòng yêu thương, đều mang lại cho cô sự tổn thương và lừa dối?
Thiên Lãng gõ cửa phòng cô, đã là nửa đêm về sáng rồi.
Cô không muốn mở cửa, nói: “Muộn lắm rồi, có chuyện gì để mai nói đi”.
“Nếu em không mở cửa, anh sẽ giở lại trò cũ, đập cửa em ra!”
Vi Lam biết anh nói là làm, đành miễn cưỡng ra mở cửa.
“Nghỉ ngơi lâu như thế rồi, em đã khá hơn chút nào chưa?” Anh đứng ở hành lang, nhìn cô, tỏ vẻ rất quan tâm.
Tần Thiên Lãng, hôm nay mới phát hiện ra, hóa ra anh là kẻ giả tạo đến vậy!
Được, để tôi cùng diễn kịch với anh! Thử xem xem, cuối cùng kẻ nào sẽ mất cả chì lẫn chài?
“Đầu vẫn còn hơi đau”, cô nũng nịu nói: “ai bảo anh lái xe nhanh như vậy?”
“Anh đã khống chế tốc độ tới mức chậm nhất rồi!” Anh cười, “Từ trước tới giờ em có bao giờ say xe đâu, tại sao lớn rồi lại thành ra tiểu thư như vậy?”
“Không có chuyện gì là suốt đời không bao giờ thay đổi, kể cả là chuyện tình cảm”.
Nhìn ánh mắt dần dần lạnh lùng của cô, nụ cười trên môi Thiên Lãng vụt tắt.
“Em vẫn không tin anh à?”
“Tại sao em phải tin anh?” Cô ngửa đầu lên, nhìn anh, “thế gian này có rất nhiều gã đàn ông là cao thủ lừa tình! Bọn họ lừa dối tình cảm của phụ nữ, không bao giờ yêu thương thật lòng…”
“Vi Lam!” Anh túm chặt hai cánh tay của cô, trong ngực dâng trào một cảm giác mãnh liệt, “anh sẽ không thế! Anh mãi mãi sẽ không như thế… Em hãy tin anh!”
Nói đùa! Có ai tự thừa nhận mình là kẻ lừa đảo?”
Ánh đèn trong phòng hắt ra, chiếu lên gương mặt tuấn tú của anh, đôi môi gợi cảm, ánh mắt dịu dàng.
Cô bất chợt lùi ra sau, quay mặt đi: “Thiên Lãng, từ lâu em vẫn suy nghĩ, có lẽ anh không yêu em thật lòng, chỉ là không chịu được khi em bị kẻ khác cướp đi. Hoặc khả năng lớn hơn là để trả thù, vì em đã từng hãm hại anh, vì thế anh phải phản công lại, để em thuần phục dưới chân anh, lấy chân đá một cái, dùng phương thức này để giành lại lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của anh”!
Mặt Thiên Lãng tái nhợt. Anh nghiến răng, lạnh lùng nhìn cô nói: “Hạ Vi Lam, anh nghi ngờ em không hề có tim gan!”
Sau đó, anh buông cô ra, đi về phòng mình mà không quay đầu lại, đóng cửa rất mạnh.
“Rầm…”
Tự nhiên Vi Lam lại cảm thấy có điều gì đó bất an khó tả.
Câu nói cuối cùng đó, cô có thể nghe thấy sự phẫn nộ trong giọng nói của anh, cũng có thể nghe thấy sự buồn tủi và yếu đuối trong câu nói của anh.
Rốt cục là anh thật lòng, hay là đang diễn kịch?
Rõ ràng là biết không thể tin được đàn ông, lòng cô vẫn rối như tơ vò vì câu nói của anh.
20
Đêm 30, rất nhiều người có thói quen đợi đón giao thừa.
Giờ Tí vừa đến, tiếng pháo nổ không nghỉ phút nào, gần gần xa xa, hòa thành một chuỗi.
Vi Lam gối đầu lên gối lắng nghe, tiếng pháo nổ trong đêm tối lạnh lẽo này.
Tết, tết. Một năm cũ đã qua đi, một năm mới vẫn phải sống.
Cô không có ý định đợi đến giao thừa, chỉ có điều không thể ngủ. Liền khoác áo ngồi dậy, bước ra ban công.
Bầu trời xanh thẫm, chỉ có mấy ngôi sao nằm rải rác, giống như tâm trạng u ám lúc này của cô.
Tiếng pháo dần dần lắng xuống, trời đất lại trở về với sự tĩnh lặng.
Trên ban công, gió đêm lạnh giá. Cô kéo chặt chiếc áo ngủ, vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối bời, đang định quay về phòng, đột nhiên bên tai có tiếng đàn violon vọng lại, nhẹ nhàng, chậm rãi, là bài Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài đó.
Giai điệu này hòa vào màn đêm, lan tỏa trong không khí, khiến người ta không có nơi nào để trốn, không thể né tránh. Trong đêm tối như thế này, u buồn và da diết biết bao.
Vi Lam thẫn thờ lắng nghe, không thể bước đi được nữa, mặc cho giai điệu đó dâng lên như thủy triều, nhấn chìm trái tim cô.
Giai điệu hớp hồn người khác này vọng ra từ phòng Thiên Lãng. Lúc thì nó nhẹ nhàng rộn rã, lúc lại buồn bã ai oán, lúc thì lại da diết thiết tha, lúc lại như đang thổn thức tâm sự. Khi khúc nhạc bước vào cao trào, Chúc Anh Đài thề dù phải chết cũng không chịu khuất phục, chung thủy với tình yêu, đến đoạn khóc trước linh cữu đi vào mộ, người cô không đủ sức nhúc nhích nữa, không kìm được nước mắt trào ra.
Trong gió đêm lạnh giá, cô không thể thuyết phục được mình đi ra, cứ đứng thẫn thờ trên ban công vậy…
Khúc nhạc kết thúc từ bao giờ, Vi Lam hoàn toàn không hay biết, tâm hồn của cô dường như cũng hóa thành bướm và bay theo Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài, chỉ để lại một nỗi thê lương, chua xót thấu tim.
Từ thời còn là học sinh, mỗi lần trong lòng không vui, Thiên Lãng đều thích chơi bài này.
Còn cô mỗi lần đều bị giai điệu tuyệt vời và buồn bã của nó làm cho cảm động. Có lẽ, cái khiến cô cả