Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1095 lượt.
ình, cậu đồng ý đính hôn với Sở Hàm chứng tỏ cậu đã tha thứ cho anh ấy, chấp nhận anh ấy. Tại sao cậu lại không tha thứ được cho tôi?”
“Cậu muốn tôi tha thứ cho cậu”, Phương Mộ Tình nhếch mép với vẻ giễu cợt, “sau đó lương tâm không bị cắn rứt nữa, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, yên tâm bắt đầu cuộc sống mới của cậu?”
Cô rút từ trong hộp ra một điếu thuốc lá More rít một hơi thật lâu, chậm rãi nhả khói.
Vi Lam ngồi ở đó, người cứng đờ.
Cô ấy là Phương Mộ Tình ư? Cô gái trước mặt mình này, và Phương Mộ Tình trong ký ức, ngoài việc có chung một gương mặt, tất cả nhưng cái khác như cách nói, ánh mắt, phong thái đều lạ lẫm biết bao.
Ngày trước cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn trong sáng, vậy mà giờ đây đã học được cách hút thuốc rồi ư?
Trong ký ức của Vi Lam, Phương Mộ Tình trong sáng và kiêu ngạo, giống như một nàng công chúa lớn lên trong bộ phim Đồng thoại sao nguyệt.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà mình ghen thầm với cô ấy ngày xưa.
Ghen ư?
Đột nhiên cô nhớ lại, cuộc nói chuyện giữa mình và Phương Mộ Tình ba năm về trước, trước lúc chia tay.
“Hạ Vi Lam, cậu yêu sở Hàm thật không? Hay là vì trả thù tôi?”
“Cậu nói gì cơ? Tôi trả thù cậu?”
“Đúng vậy, tôi đã phát hiện ra rằng, thực ra cậu luôn ghen với tôi. Có gia đình ấm áp, có dung nhan xinh xắn, được mọi người chú ý, còn có tình yêu ngọt ngào nữa… Tôi cái gì cũng có, còn cậu gần như là chẳng có gì cả!”
…
Không, cô không ghen với Phương Mộ Tình, tất cả những điều này đều xuất phát từ tình yêu đối với Sở Hàm.
Phía đối diện, Phương Mộ Tình đang nhìn mình bằng ánh mắt giễu cợt.
Vi Lam thấy toàn thân lạnh cóng.
“Cậu biết rồi đấy”, cô nói, “cậu và Sở Hàm về nước để đính hôn, là để khoe khoang và ra oai với tôi! Cậu đã giành lại được Sở Hàm, gì phải làm như vậy?”
“Hạ Vi Lam, cậu nói đơn giản nhỉ? Có những chuyện nếu không đích thân trải qua sẽ không cảm nhận được nỗi đau xé ruột xé gan đó! Cậu và Sở Hàm đã từng là người mà tôi thân nhất, tin tưởng nhất, kết quả cả hai người đã cùng lúc phản bội tôi! Sở Hàm nói, tất cả những chuyện này đều vì cậu mà xảy ra. Đêm hôm đó, cậu đã tranh thủ lúc anh ấy say rượu để dụ dỗ anh ấy lên giường! Năm xưa tôi coi cậu là bạn thân nhất của mình, cậu lại đi cướp tình yêu của người khác, đẩy tôi từ thiên đường xuống địa ngục”.
Vi Lam không nhịn được nữa bèn ngắt lời cô: “Nếu giữa cậu và Sở Hàm không có vấn đề gì, làm sao tôi có thể thừa cơ mà xen vào được? Nếu Sở Hàm không chung thủy, lập trường không vững vàng, làm sao tôi có thể dụ dỗ được anh ấy?”
Phương Mộ Tình cười khẩy nói: “Hạ Vi Lam, đây chỉ là những lời để cậu rửa tội cho mình mà thôi! Năm xưa cậu không từ thủ đoạn, bày mưu lập kế, không phải là vì muốn giành được tình yêu của Sở Thừa hay sao? Tôi nói cho cậu biết, Sở Hàm không yêu cậu một ngày nào, từ đầu đến cuối anh ấy chỉ yêu một mình tôi mà thôi! Chúng tôi chuẩn bị đính hôn, sau đó sang Mỹ làm đám cưới…”
Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, tim cô đau nhói, gắng gượng nói: “Cậu nói những điều này ra để làm gì? Tôi cũng có người yêu rồi, anh ấy rất tốt với tôi. Sở Hàm yêu ai, các cậu đính hôn hay kết hôn thì có liên quan gì đến tôi?”
“Vậy ư?” Phương Mộ Tinh hứ một tiếng, “bạn trai của cậu chắc là không biết chuyện của cậu đúng không? Không biết cậu ỉ ổi như vậy, sa đọa như vậy. Không phải là tôi nguyền rủa cậu đâu, Hạ Vi Lam ạ! E rằng trên thế gian này không có người đàn ông nào độ lượng như thế đâu! Anh ta yêu cậu thật ư? Có thể chỉ bị vẻ bề ngoài trong trắng như thiên thần của cậu mê hoặc thôi? Thời gian trôi qua, cuối cùng anh ta sẽ nhận ra bộ mặt thật của cậu, đến ngày đó, anh ta cũng sẽ như Sở Hàm bỏ cậu mà đi!”
“Cậu câm miệng ngay đi, Phương Mộ Tình!” Bị chạm vào nỗi đau, cuối cùng Vi Lam đã bột phát. Cô không thể tránh khỏi việc nghĩ đến Hứa Thiếu Hàm.
“Tôi còn không hiểu cậu ư? Cậu chưa quên Sở Hàm!” Phương Mộ Tình ngồi yên, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, “3 năm rồi, số điện thoại di động của cậu không hề thay đổi! Ngay cả căn phòng mà cậu đang ở hiện nay, chính là căn phòng mà hồi cậu và Sở Hàm thuê để sống chung. Cậu vẫn còn tình cảm với anh ấy!”
Vi Lam nhắm mắt lại, một cảm giác đau đớn từ lồng ngực dâng lên, khiến cô không thể thở được.
Lúc mở mắt ra, Phương Mộ Tình đã vứt một tấm thiệp mời đính hôn ra trước mặt cô: “Tiệc đính hôn hôm chủ nhật, nếu cậu không muốn tham gia thì không cần phải đến!”
Tấm thiệp đó, không phải là loại giấy in bình thường, mà là bằng giấy lụa, rất đẹp. Trong mắt Vi Lam, nó giống với tờ giấy thách thức hơn!
“Yên tâm, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ. Thời đại học chúng ta đã hẹn với nhau rằng, bất kể là ai kết hôn, người kia đều buộc phải tham gia, tặng họ lời chúc!”
Năm xưa, đúng là họ đã có sự giao kèo này. Phương Mộ Tình mở to đôi mắt, nhún nhún vai: “Hy vọng đến lúc đó cậu không sai hẹn!”
Nói xong, cô đứng dậy, ngẩng đầu ưỡn ngực, hùng dũng đi ra.
Vi Lam lại không nhúc nhích, nhìn vào tấm thiệp trước mắt. Hai chữ “Sở Hàm” này vẫn đâm vào mắt cô đau nhói.
“Firebird Heaven”, đây là n