Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1104 lượt.
gang ngạnh của em, lại khiến anh phải đau đầu.
Vi Lam, cô bé ngốc nghếch này, chỉ cần em bước ra khỏi lớp vỏ cứng đó, em sẽ phát hiện ra rằng, anh mới là người thích hợp với em nhất! Nếu em chịu, chúng ta sẽ là đôi vợ chồng khiến người ta phải ngưỡng mộ nhất, ăn ý nhất.
Chỉ có anh mới là người thực sự một lòng yêu em, một lòng muốn chăm sóc em suốt đời! Cho dù em là thiên thần hay ác quỷ, cho dù em nhiều quỷ kế đến đâu, cho dù trên người em mọc đầy gai nhọn, anh không sợ bị thương. Vì anh yêu em, yêu quá sâu sắc rồi.
Mãi mãi yêu em: Thiên Lãng
Đêm khuya ngày 24 tháng 3 năm 2005
Ngày 24 tháng 3? Chính là đêm trước khi Thiên Lãng mất.
Lẽ nào anh đã linh cảm được từ lâu rằng mình sẽ gặp chuyện bất trắc, nên mới viết bức thư này?
Thiên Lãng, anh nói đúng, em thực sự là một con bé ngốc nghếch!
Vi Lam ngồi trước máy tính, nhìn từng hàng chữ xuất hiện trên màn hình, nước mắt dần dần trào ra.
Chàng trai cao ngạo lạnh lùng này, lại đem lòng yêu cô bằng phương thức kín đáo ấm áp này!
Thiên Lãng, tại sao anh không nói với em?
Cuối cùng cô đã biết, tại sao Thiên Lãng lại nói phải chịu đựng rất khổ! Lòng tự trọng của anh lớn như vậy, sống trong cảnh phải ăn nhờ ở đậu, đã đủ để khiến anh phải khó xử rồi, lại còn phải chịu đựng sự giễu cợt, khinh miệt, oán hận, báo thù của cô hết lần này đến lần khác. Thậm chí cô còn nghi ngờ động cơ tình cảm của anh không trong sáng, là ham hố tài sản nhà học Hạ, là “có ý đồ khác”.
Bao lâu nay, vì cô mà anh phải chịu đựng bao nỗi ấm ức, chỉ vì yêu cô, mà phải nghiến răng kiên trì.
Trong thư anh nói rằng: có lúc vì giận dỗi mà cô đã làm những việc không sáng suốt.
Không, không chỉ không sáng suốt, mà cô thực sự ngu xuẩn! Cô chưa bao giờ biết suy nghĩ cho người khác, cảm thấy mọi người trên toàn thế giới đều mắc nợ với cô.
- Có thực là cô đã từng yêu Sở Hảm hay không? Chẳng qua là cô ghen với sự “thập toàn” của Phương Mộ Tình mà thôi, ngưỡng mộ cô ấy có một tình yêu ngọt ngào, còn mình thì không có. Giống như một đứa trẻ trong tay không có gì, nhìn thấy người khác có con búp bê đẹp, liền không từ thủ đoạn, nghĩ ra trăm phương nghìn kế để cướp lấy.
Trong cả sự việc này, Phương Mộ Tình là người bị hại vô tội, bị tình bạn và tình yêu phản bội cùng một lúc, hoàn toàn có thể hiểu được nỗi đau và sự phẫn nộ. Nhưng cô lại không bao giờ cảm thấy áy náy vì chuyện này, tiếc một câu “xin lỗi“ với đối phương, cuối cùng vì để “trả thù”, mà lại đâm một nhát dao nữa vào ngực ngườt ta.
Còn cả Hứa Thiếu Hàm, mặc dù rõ ràng là cô không yêu anh, nhưng lại chấp nhận tình cảm của đối phương. Khi anh do dự, lùi bước vì biết về quá khứ của cô, cô không thông cảm cho anh bằng một trái tim khoan dung, mà chơi ván bài cuối cùng, phơi bày ra “lịch sử” bất kham của mình mà không giấu diếm điều gì.
Với cha mẹ đẻ của mình, cô chưa bao giờ cảm kích trước công ơn sinh thành dưỡng dục của họ, luôn nghĩ rằng chính họ là người có lỗi với cô. Sau khi người cha của cô bị tai biến mạch máu não, cô đã nhẫn tâm bỏ đi, ném ông cho Tần Tang Ảnh.
Tần Tang Ảnh, mặc dù là mẹ kế, nhưng những năm qua bà đối xử với cô không tồi, đừng nói đến chuyện ngược đãi đánh chửi, ngay cả một câu nói nặng cũng không có, mà còn thường xuyên phải nhịn cô.
Và trong số tất cả mọi người, người mà cô có lỗi nhất trong kiếp này chính là Thiên Lãng.1
Giống như Thẩm Hạo Thiên đã từng nói, người đàn ông yêu hoặc bị cô yêu đều rất khổ. Và Thiên Lãng phải khổ gấp trăm lần so với họ. Cô không làm bất cứ chuyện gì cho anh, chỉ muốn đòi hỏi, lại còn trách cứ thái độ của anh ngang ngược, không biết anh quá sâu nặng trong chuyện tình cảm, lúc nào cũng sợ mình trắng tay.
Tính hiếu thắng, ích kỷ, ngu muội quá mức, khiến cô đã mất đi cái quý giá nhất trong cuộc đời. Tất cả những điều này đều do tự cô gây ra, không trách được người khác.
Một người không có trái tim biết ơn, không biết trân trọng những gì mình đang có, cuối cùng sẽ hoàn toàn trắng tay.
“Thiên Lãng, anh nói chúng ta là đồng loại. Thực ra là không phải, ít nhất anh còn hiểu cách yêu, hiểu cách hy sinh. Bề ngoài của anh mặc dù lạnh lùng, sắt đá, nhưng lại có một trái tim dịu dàng, nhân hậu và đầy lòng bao dung. Còn em, từ trong ra ngoài đều lạnh lùng, băng giá. Em luôn nhìn người khác bằng ánh mắt thù hằn, dùng sự lạnh lùng để để làm tổn thương mình và người khác”.
“Một cô gái như em, không đáng để anh phải đối xử nhẹ nhàng, yêu thương sâu sắc như vậy!”
“Nếu quả thật là có kiếp sau, Thiên Lãng, anh đừng gặp em nữa. Em mong anh gặp được một cô gái dịu dàng tốt bụng, chắc chắn cô ấy sẽ đem lại được hạnh phúc cho anh!”
Có giọt nước mắt lạnh giá rơi xuống bàn phím máy tính.
Vi Lam ngồi xuống đất với vẻ chán chường, cảm thấy vô cùng hối hận, và cả căm ghét chính bản thân mình.
Đây là một buổi sáng trời âm u.
Bốn xung quanh sương mù dày đặc, bao vây những cành cây cao vút bên đường. Thấp thoáng có thể nhìn thấy những chồi non đầu cành, báo hiệu mùa xuân đã