XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

n vậy mà vẫn đứng ngoài cửa xe: “Thang Viên nhi!”
“A! Tớ vừa mới suy nghĩ chút chuyện.” Thang Viên vội vàng hồi phục tinh thần, nhanh chóng ngồi vào vị trí. Bên người truyền đến nhiệt độ của Viên Tiêu, trong thời điểm lạnh nhất năm này mà vẫn cảm nhận được, Thang Viên nhắm mắt lại, thật ra cũng không có gì, người ta suy nghĩ thế nào kệ họ, giữa hai người căn bản không có quan hệ tình cảm, bản thân hai người biết rõ là được rồi.
Viên Tiêu nhìn thoáng quan Thang Viên đang dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần liền khởi động xe, chắc là tối qua lại chậm chân trên mạng rồi, về sau phải đem thói quen thức đêm của cô sửa lại thật tốt mới được!
Ai cũng không biết, giờ phút này, một người luôn an tĩnh mà cơ trí như Thang Viên, trong lòng có bao nhiêu vùng vẫy, có bao nhiêu lưu luyến sự ấm áp của người bên cạnh, vừa hạ quyết tâm lại mặc kệ lòng mình.
Sau khi đưa Thang Viên tới công ty Viên Tiêu mới quay trở lại công ty của mình, nghĩ ngày mai chính là chủ nhật, anh lại có thể cùng Thang Viên đi chơi, tâm trạng liền trở nên hưng phấn, nhưng phần tâm tình tốt đó đã bị tiêu tan hết ngay trong một giây khi vừa mới mở cửa bước vào phòng làm việc của mình. Anh nhìn người phụ nữ đang công khai ngồi trên ghế dựa, trong ánh mắt chợt lóe lên: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây? Tới kiểm tra công việc của con sao?” Viên Tiêu rất nhanh lộ ra hai lúm đồng tiền, vui mừng chạy tới bên người Bạch Nhiễm Nhiễm.
Bạch Nhiễm Nhiễm cười đắc ý, cho dù để lại hai đứa con trai thì thế nào, tuy nói con lớn không muốn gặp bà, nhưng cái thằng nhỏ này đúng là hết sức dính bà mà. “Viên Tiêu, ngoan, anh trai con gần đây làm gì vậy?” Bạch Nhiễm Nhiễm sờ sờ đầu anh, nhìn ánh mắt Viên Tiêu cong cong như vầng trăng non cằm của bà giương cao hơn đầu rồi.
“Ai biết anh đang làm cái gì! Hừ, cho tới bây giờ mẹ chưa từng quan tâm con, chỉ quan tâm ạnh trai!” Viên Tiêu cong miệng lên, giống như giận dỗi dùng lực đẩy cánh tay bà. “Bốp” một tiếng giòn vang, trên cánh tay trắng nõn của Bạch Nhiễm Nhiễm đột nhiên xuất hiện một dấu màu hồng nhạt, lửa giận trong người bạch nhiễm nhiễm lập tức dâng lên, vừa muốn răn dạy Viên Tiêu, lại thấy Viên Tiêu ngồi chồm hỗm cầm cánh tay bà kích động thổi khí: “Mẹ, thực xin lỗi, thực xin lỗi, con không phải cố ý...” Trong giọng nói còn mang theo tiếng khóc nức nở.
Nhìn Viên Tiêu như vậy, Bạch Nhiễm Nhiễm không thể không áp chế lửa giận đang dâng lên, ra vẻ bình tĩnh nói: “Không có việc gì.” Chẳng qua, bà lườm Viên Tiêu một cái, trong ánh mắt kia là sự khinh thường trần trụi, dù Viên Chiến là người thấu đáo như vậy nhưng không phải tất cả các con ông ta sinh ra đều thông minh, như này, trước mắt chính là một người đần độn, hừ, may mắn đây là thằng ngốc không não! “Viên Tiêu, anh con gần đây làm cái gì?”
“Uống rượu! Còn có oán giận! Phiền đến chết mất thôi!” Viên Tiêu bất mãn nhăn mày, lại chuyển hướng quay sang than vãn với Bạch Nhiễm Nhiễm: “Con không muốn ở với anh nữa, mẹ, con muốn về nhà.”
“Không được!” Bạch Nhiễm Nhiễm lạnh lùng quát, dọa Viên Tiêu nhảy dựng, lông mi anh run rẩy, ngẩng đầu cẩn thận nhìn anh một cái rồi lại nhanh chóng cúi xuống, dáng vẻ kia chọc người yêu thương cực kỳ, dù là mẹ kế như Bạch Nhiễm Nhiễm cũng không thể nhẫn tâm nói những lời ngoan độc với anh, đành phải vỗ vỗ đầu vai anh: “Viên Tiêu nghe lời, anh trai con ở một mình rất tịch mịch, con là em trai ruột của nó, nhất định phải chăm sóc nó cho thật tốt.” Nói xong bà đứng lên, cầm lấy chiếc túi tinh xảo: “Anh trai con gần đây tâm tình không tốt, mẹ sẽ không nó, con cũng đừng nói cho anh con chuyện mẹ đến đây tìm con, tránh cho tâm tình nó càng tệ, nhớ chưa?”
Viên Tiêu ra sức gật đầu, ánh mắt ướt sũng nhìn Bạch Nhiễm Nhiễm: “Mẹ, mẹ đi luôn sao?”
“Vâng, hôm nào về thăm các con sau.” Bạch Nhiễm Nhiễm nói xong liền tao nhã xoay người rời khỏi phòng làm việc của Viên Tiêu, mục đích chuyến đi này đã đạt được, Viên Địch quả nhiên vì một khoản lớn làm ăn bị nhà họ Bạch bà cướp mất mà tinh thần sa sút. Hừ, cho dù dày dặn kinh nghiệm cũng chỉ là một đứa trẻ còn hôi mùi sữa mà thôi, muốn đấu cùng bà? Vẫn còn non lắm!
Trong phòng làm việc, ánh mắt Viên Tiêu sâu thẳm như bầu trời trước buổi bình minh, bên trong ẩn giấu ánh mắt tà tứ mà ngoan độc. Anh chán ghét nhìn qua chiếc ghế dựa Bạch Nhiễm Nhiễm vừa ngồi đè phím điện thoại: “Thư ký Dương, đổi một bộ ghế dựa.”



Nụ hôn đầu


Chẳng mấy chốc, Thang Viên đã trở lại thành phố R được một tháng, trong khoảng thời gian này cô cảm thấy cực kỳ vui vẻ, rời khỏi thành phố J nơi đầy những chuyện phiền lòng, cả người cảm thấy thoải mái hơn. Huống chi, còn có cả ba mẹ cùng bạn tốt giúp đỡ mình. Những thứ yêu mến này, kiếp trước cô cũng chưa từng biết đến, hiện tại Thang Viên cảm thấy vô cùng may mắn khi quyết định chuyển về chi nhánh của công ty.
Quan hệ của cô cùng Viên Tiêu ngày càng tốt, chính xác có thể nói là thân thiết gắn bó. Hai người không một chút để tâm, cả thành phố R đang điên khùng chạy, cho dù là chính xác hay là chuyện đùa thì cũng