Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
ng lại một chút mới nói tiếp: " Ở thời điểm lớp 11 năm đó ta đã nói con thu liễm một chút, là con quá tùy hứng, chẳng lẽ con muốn cả đời sau cũng mang theo mặt nạ như vậy đối mặt với con bé sao ?"
"Con không muốn!" Viên Tiêu tức giận một cước đá vào trên thân xe: "Con sẽ từ từ làm cô ấy thay đổi đối ấn tượng với con, nhưng. . ." Hắn chợt bắt đầu kích động: "Đều tại người! Đều là tại người! Người cho rằng người về hưu liền hết chuyện hay sao?" Khóe môi anh nhếch lên một đường cong tàn khốc, thanh âm nhẹ nhàng giống như nỉ non: "Người không phải còn có một đứa con trai sao? Còn có ngày tụ hội đó, mấy người kia, ta một người cũng sẽ không bỏ qua ! Các ngươi đều là đầu sỏ gây nên tất cả ! Đều là các ngươi đang giở trò! Nếu không cô ấy sẽ không rời đi ! Đều là các ngươi!"
"Viên Tiêu! Con tỉnh táo lại đi." Mặc dù bị anh uy hiếp, âm thanh của ông cụ vẫn không có chút gì hoảng loạn: "Con muốn để cho con bé thay đổi ấn tượng đối với con, cũng không cần làm tiếp chuyện như vậy, không có bức tường nào gió không lọt qua được, con. . ."
"Câm miệng!" Viên Tiêu bộp một tiếng cúp điện thoại, sắc mặt âm trầm có thể giết người, làm thế nào cũng không che giấu được sợ hãi trong đáy mắt. Giọt mưa lạnh lẽo vô tình đánh vào trên người anh, chui vào cổ áo anh, thấm vào quần áo anh, nhưng anh cũng không quan tâm, chỉ mạnh mẽ mở cửa xe, liều mạng khởi động, nhanh chóng tăng tốc, xe như tên bắn chạy thẳng tới công ty Thang Viên, còn chưa tới giờ đi làm cao điểm buổi sáng, anh trực tiếp tăng tốc lên 180, xe ở trên đường cái lắc lư, tiếng còi chói tai, động cơ gào thét, đem suy nghĩ đã loạn thành một đoàn của anh càng thêm hỗn độn.
Bỗng nhiên, xe anh đối mặt với một chiếc xe hàng, lòng Viên Tiêu nhất thời đang lơ lửng giữa không trung, dùng sức chuyển tay lái, sức mạnh to lớn như muốn đem tay lái bẻ hư, mới khó khăn lắm cùng chiếc kia xe hàng lướt qua nhau.
"Mẹ, muốn chết hả !" Phía sau truyền đến tiếng mắng chửi của tài xế, Viên Tiêu lại hoàn toàn không nghe thấy, vẫn tiếp tục.
Dừng xe, ngơ ngác ngồi tại chỗ trên ghế. Thật giống như một cái chớp mắt, lại giống như qua cả đời, anh chợt che mặt, tuyệt vọng thanh âm nỉ non lẫn vào giọt mưa chưa khô cùng chảy ra từ giữa kẽ tay: "Thang Viên . . . Thang Viên. . ."
Thang Viên dù thế nào cũng không nghĩ được, ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ đông lại nhìn thấy Quý Vân Phong! Hắn cứ đứng ở nơi đó như vậy, như thời điểm ở thành phố J, chuyên chú nhìn cô, mỉm cười gọi cô: "Thang Viên."
Thật sự là quá mức kinh ngạc, khi Thang Viên ngây thơ dụi dụi con mắt, rước lấy một hồi cười khẽ của Quý Vân Phong: "Là anh."
"Ngươi. . ." Tại sao lại ở chỗ này?
"Anh tới tìm em." Bốn chữ thật đơn giản lại làm cho trong lòng Thang Viên nháy mắt sóng lớn ngập trời, hắn tới nơi này là vì cô ? Hắn là vì cô ! Thang Viên trong nháy mắt mất ngôn ngữ, ngẩn người tại đó liên đả tạp thậm đã chí quên rồi.
"Anh chưa từng nghĩ buông tay." Quý Vân Phong đi tới bên cạnh Thang Viên cúi người xuống ghé vào bên tai cô nói: "Em trốn tới nơi nào anh liền đuổi tới nơi có!"
Con ngươi Thang Viên co rụt lại, trái tim bắt đầu kịch liệt nhảy lên. Châm chọc, không dám tin, đau thương. . . Đủ loại tình cảm bất đồng hỗn tạp trộn chung một chỗ, đem đầu cô loạn thành một đoàn. Nếu những lời này ở kiếp trước, cô cho dù chết cũng sẽ không rời hắn đi! Nhưng đã trải qua sự phản bội vô tình, ai còn dám đối với người đã phản bội mình hoàn toàn mở rộng cánh cửa lòng đây ?
Thời điểm yêu hắn, cô là bảo bối trong lòng bàn tay, nhưng, một khi cô trở thành người cản bước đường thăng quan tiến chức của hắn thì hắn liền nhẫn tâm đem cô đá văng, bốn năm tình cảm chỉ dùng câu nói là có thể phủ định, không, thật ra thì chỉ cần một chữ là được rồi: Tiền! Không phải là không tin tình cảm của hắn, mà là loại tình cảm cần có điều kiện này cô đã không dám muốn rồi.
"Tiền cùng tình yêu cái nào quan trọng?" Thang Viên ngẩng đầu, con ngươi lấp lánh nhìn chằm chằm Quý Vân Phong.
Quý Vân Phong sững sờ một giây, không hiểu tại sao cô đột nhiên hỏi như thế, sau khi phản ứng kịp kiên định nói: "Đương nhiên là tình yêu quan trọng! Tiền không có có thể kiếm lại, tình yêu không có sẽ không tìm được !"
"Thật sao?" Thang Viên chợt nở nụ cười, giống như giữa bầu trời đêm đen kịt chợt sáng lên một ngọn đèn, sáng chói đến kinh người: "Ta cảm thấy vẫn là tiền quan trọng hơn, ta hoàn toàn có thể vì tiền không cần tình yêu. Đây chính là điểm bất đồng giữa chúng ta!"
"Em. . . Em . . ." Quý Vân Phong hoàn toàn không ngờ tới cô sẽ nói như vậy, há mồm thật lâu cũng không biết nên nói gì. Nên trách cô ham làm giàu sao? Nhưng cô rõ ràng thản nhiên như vậy.
"Không thể tin được rồi hả ? Đáng tiếc ta chính là người như vậy." Thang Viên nhún nhún vai, bộ dáng tiếc nuối nói: "Cho nên xin ngươi không nên đến gần ta nữa!" Câu nói sau cùng là cô nặng nề cắn răng nói ra, giống như trước mặt tất cả mà nói đều làm nền, chỉ vì câu này.
Ánh mắt Quý Vân Phong lóe lóe chợt mang ý cười: "Tiền anh cũng có thể kiếm, chờ anh.."
"Giữ lại tiền của ng