Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
cô: "Cậu đưa tớ đi đâu?"
"Nhà anh."
"Nhà cậu cũng không phải đường này."
"Nhà của chính anh."
"Tớ không muốn đi, đưa tớ về nhà!" Thang Viên mệt mỏi tựa ở trên ghế nói. Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, cô cần thời gian để tiêu hóa cho tốt. Ví dụ như vì sao thiếu niên ngây thơ thẹn thùng lại đánh cuộc với người khác? Vì sao một người tâm tư đơn thuần như vậy lại diễn trò đùa giỡn? Còn có… Vì sao khi nãy anh ấy lại hung ác mà bạo lực như thế?
"Bánh trôi nhỏ, em tức giận sao? Là bởi vì anh đánh cuộc với bọn họ sao? Anh không muốn, nhưng anh cũng không biết nên làm thế nào… Bánh trôi nhỏ, em đừng tức giận có được không?" Xe từ từ lái vào một chung cư xa lạ, Viên Tiêu ngừng xe, tiến tới trước mặt Thang Viên làm bộ đáng thương nói.
"Tại sao cậu lại đánh cuộc với người khác?" Thang Viên thở dài ở trong lòng, đột nhiên phát hiện mình không có cách nào cứng rắn đối với một Viên Tiêu như vậy, mặc dù trong lòng chất chứa rất nhiều nghi vấn, chẳng qua là một trò đùa trước đây của thiếu niên mà thôi, cô cũng không nhỏ nhen đến mức đó. Cô chỉ cảm thấy Viên Tiêu có phần không đúng, nhưng mỗi khi chống lại đôi mắt to kia thì cô đều quên mất phải suy nghĩ thế nào.
"Bánh trôi nhỏ." Viên Tiêu tựa đầu lên vai cô, giọng nói mang theo một chút căm hận: "Đều là bọn họ buộc anh đấy! Bọn họ nói với bộ dáng của anh thì tỷ lệ thành công cao hơn bọn họ, anh thật sự không còn cách nào khác, nhưng anh không có lừa dối em, thật đó!" Viên Tiêu chợt ngẩng đầu lên: "Anh thích em, thật sự không phải vì lần đánh cuộc đó! Anh thề!"
Thang Viên dở khóc dở cười nhìn Viên Tiêu giơ tay làm ra động tác xin thề, kéo tay anh xuống: "Được rồi, sao hôm nay cậu lại kích động như thế, người ta cũng chỉ đùa giỡn mấy câu mà thôi, sao cậu có thể đánh người ta cơ chứ? Huống chi chủ nhiệm lớp vẫn còn ở đấy."
"Ai bảo hắn ta nói lung tung!" Viên Tiêu tức giận la hét: "Anh còn chưa đánh đủ đâu!"
"Cậu còn hăng hái thế sao!" Thang Viên bật cười: "Tìm thời gian đến xin lỗi ông cụ đi, cậu…"
"Anh không đi!" Viên Tiêu lắc đầu, xoay mặt: "Anh mới không đi!" Nhưng lại thở phào nhẹ nhõm ở trong lòng, hôm nay coi như giấu giếm được, cũng không biết bánh trôi nhỏ thông minh như vậy, có thể sinh nghi hay không, sẽ không đâu, Viên Tiêu chắc chắn, ai mà chưa từng trải qua thời thanh xuân, bánh trôi nhỏ tuyệt đối sẽ không hoài nghi! Chỉ là, hôm nay anh sai lầm rồi, không nên ra tay đánh người, bằng không cũng không cần lo lắng đề phòng như thế.
"Nghe lời, đừng tùy hứng, tớ đi với cậu, hôm nay ông cụ chắc chắn bị cậu chọc tức rồi." Thang Viên vỗ vỗ đầu Viên Tiêu, lại bị anh né tránh: "Về sau không được sờ đầu anh!"
"Tại sao?" Thang Viên ngạc nhiên.
"Anh là người đàn ông của em! Không cho phép em làm vậy với anh!"
Xì, Thang Viên không nhịn được bật cười, Viên Tiêu như vậy thật giống như đứa trẻ đang giận dỗi, nụ cười này cũng tạm thời đè ép những nghi ngờ trong lòng xuống: "Quan hệ giữa chúng ta chỉ là tạm thời mà thôi, không cần…" Nửa câu nói sau còn chưa nói hết đã nhìn thấy Viên Tiêu trừng mắt càng lúc càng lớn, vội vàng sửa lại: "Tốt lắm tốt lắm, tớ biết rồi. Trở về chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta đi thăm ông cụ."
"Ừ." Mặc dù Viên Tiêu còn có chút không tình nguyện, nhưng vẫn nhường một bước, bây giờ nghe theo Thang Viên thì tốt hơn, không thể để cô liên tưởng quá nhiều.
"Vậy bây giờ có thể đưa tớ về nhà chưa?"
"Đưa em đến xem nhà anh." Viên Tiêu cười lên, lúm đồng tiền nhỏ lại lộ ra, về sau cũng là nhà của chúng ta.
"Không phải nhà cậu ở gần nhà tớ à?" Thang Viên khó hiểu hỏi.
"Đó là nhà của anh trai anh, anh chỉ tạm thời ở đó thôi." Nói xong Viên Tiêu mở cửa xe, xuống xe bước đến trước mặt Thang Viên, cách cánh cửa thủy tinh, Thang Viên nhìn thấy nụ cười tựa như ngày đông nắng ấm của anh, không hiểu vì sao lại rùng mình. Trong thời gian ngắn ngủi như vậy, anh ấy có thể thành thạo biểu hiện nhiều vẻ mặt đến thế… Cô có nên tin tưởng hay không?
Nghi vấn tựa như hạt giống, mặc dù đặt ở trong lòng, nhưng vẫn không bị vùi lấp bởi bụi bậm thế gian, mọc rể nảy mầm trên phần đất đó, cành lá rậm rạp, cuối cùng nở ra một đóa hoa tàn khốc, gọi là chân tướng…
Đoán được.
Nhà của Viên Tiêu hiển nhiên là phòng ở mới, chưa sửa sang xong, trong phòng vẫn còn mùi sơn và gỗ vụn. Thang Viên cau mũi, cảm thấy cổ họng có hơi ngứa. Viên Tiêu ngượng ngùng: "Cái này, còn chưa sửa sang xong, sau khi trang hoàng kết thúc em lại nhìn, chắc chắn sẽ không như bây giờ!" Nói xong kéo tay Thang Viên muốn đi vào bên trong.
"Tê…" Thang Viên bị anh kéo như vậy, đau đến mức hít vào một hơi, lúc này mới phát hiện trên tay mình vẫn còn vết thương.
Viên Tiêu nghe thấy tiếng hút khí của cô liền vội vàng cầm tay cô lên, vừa nhìn sắc mặt anh lập tức âm trầm hẳn: "Ở đây chờ, anh đi lấy hòm thuốc!" Nói xong liền đi nhanh vào phòng ngủ. Hòm thuốc? Vì sao trong nhà vừa mới bắt đầu trang hoàng lại có hòm thuốc? Thang Viên cắn cắn môi, cuối cùng cũng không hỏi ra miệng, chỉ cúi thấp đầu, đáy