Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1419 lượt.
ươi đi tìm người khác đi!" Thang Viên chợt cảm thấy phiền não, rõ ràng kiếp trước chỉ biết bản thân, cũng chỉ có một mình cô nhớ thương, giờ khắc này cô vô cùng hi vọng Quý Vân Phong cũng có thể trọng sinh một lần, cho hắn biết kiếp trước hắn đến tột cùng là vừa cam kết vừa phản bội như thế nào. Một lần phản bội sẽ không thể tha thứ! Đây là nguyên tắc của cô, không chỉ có hắn, cũng bao gồm người kia!
Thang Viên lướt qua Quý Vân Phong sải bước về phía thang máy, lửa giận hừng hực trong lồng ngực không an phận bộc phát, như muốn phá tất cả gông cùm xiềng xích xông ra, tình cảm mãnh liệt cơ hồ có thể thiêu rụi cả người cô ! Thang Viên nỗ lực đè nén cảm xúc nóng nảy của mình nhấn nút thang máy, hiện tại cô nhất định phải rời đi, nếu không cô không biết mình còn có thể nói ra cái gì .
Thang Viên thấp đầu, khóe mắt đuôi mày đều là đau đớn. Cô biết đây là đang giận chó mắng mèo, nhưng cô không thể khống chế được mình. Lúc cô quyết định quên đi vết thương chồng chất kiếp trước đón nhận một tình cảm khác thì chợt phát hiện, chính mình từ trước tới nay lại sống trong một thế giới dối trá.
Anh đang đùa bỡn cô ! Thiếu niên cô cho là ngây thơ nhất định phải thời thời khắc khắc bảo vệ nói đùa bỡn liền đùa bỡn cô bảy năm! Bảy năm, so với bốn năm kiếp trước còn dài hơn. Cô không biết anh có ở thời điểm đêm khuya yên tĩnh nhớ tới cô vụng về quan tâm, sau đó cười hả hê, Thấy chưa ! Kẻ ngu đó, ta đang lừa dố cô mà cô cũng không biết. Thang Viên nắm chặt túi đeo lưng, móng tay cơ hồ đều muốn khảm vào lớp da của túi.
Mà một khắc cô muốn bước vào thang máy, một giọng nói quen thuộc đến tận xương lại làm cho bước chân của cô đành dừng lại ở bên ngoài thang máy: "Bánh Trôi nhỏ!"
Thân thể của cô cứng đờ, muốn bước vào thang máy, nhưng bị chính người kia vượt qua giữ chặt cổ tay: "Bánh trôi nhỏ, tại sao không đợi anh?" Gương mặt Viên Tiêu đầy uất ức, đó là vẻ mặt Thang Viên vô cùng quen thuộc, khi cô không để ý tới anh hoặc chưa đáp ứng đủ yêu cầu của anh thì anh sẽ lộ ra vẻ mặt như thế, mà cô mỗi lần cũng sẽ giơ cờ trắng đầu hàng. Ngày trước cảm thấy bộ dáng này của anh luôn làm cho người thích, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy đầy châm chọc.
"Buông ra!" Thang Viên liếc cánh tay của anh, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn.
"Anh không buông! Không buông!" Cánh tay Viên Tiêu run dữ dội hơn, lại nắm thật chặt Thang Viên, coi cô như cọng cỏ cứu mạng cuối cùng: "Em nghe anh giải thích, nghe anh giải thích, Thang Viên . . ."
"Ghê tởm." con ngươi Thang Viên rũ xuống, âm điệu không chút phập phồng: "Viên Tiêu, anh thật sự rất ghê tởm."
Mặt Viên Tiêu trầm xuống, giống như mây đen cuồn cuộn lập tức bao trùm bầu trời xanh biếc, đen tối khiến người ta run sợ: "Ghê tởm ? Thang Viên, em đang nói anh sao?" Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô, ánh mắt hung ác chiếu thẳng vào mặt cô.
"Thang Viên, hắn là ai?" Như còn ngại chưa đủ loạn, Quý Vân Phong lại xuất hiện phía sau. Viên tiêu lúc này mới chú ý tới bên cạnh vẫn còn một người đàn ông. Ánh mắt của hai người đụng nhau, nhất thời cũng phát hiện trong ánh mắt đối phương đầy địch ý."Ngươi là cái thá gì?" Lông mày Viên Tiêu nhướng lên thật cao, bộ dáng kiệt ngạo bất tuân (cao ngạo á).
"Ngươi!" Quý Vân Phong bị lời nói không mang chút ý tốt của anh làm cho sắc mặt cực kỳ lúng túng, vừa định trả miệng lại nghĩ đến Thang Viên vẫn còn ở trước mắt, vì vậy hắn chuyển sang nhìn Thang Viên nói:"Thang Viên, hắn chính là người bạn dây dưa không dứt kia sao?" Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ bằng hữu này, ánh mắt giọng nói đều là khiêu khích.
"Con mẹ nó ngươi nói thêm một câu thử cho ta?" Con ngươi Viên Tiêu chỉ một thoáng liền nổi lên bão táp, đáy mắt tụ tập lệ khí sắc bén cơ hồ có thể đem Quý Vân Phong giết chết. Anh tiến lên một bước trực tiếp nắm cổ áo Quý Vân Phong, đáy mắt làm người ta điên cuồng sợ hãi: "Có gan ngươi nói thêm một câu nữa!"
"Ngươi cho rằng ta không dám?" Quý Vân Phong hất Viên Tiêu ra, sắc mặt cũng không quá tốt, mặc dù hắn không muốn trước mặt Thang Viên đánh nhau, thế nhưng tiểu tử này thật sự quá kiêu ngạo rồi.
Thang Viên lẳng lặng nhìn hai người trước mặt đột nhiên cảm thấy buồn cười, hai tên lường gạt có cái gì bất đồng khác nhau đây ? Cố tình bọn họ còn không biết. Vậy thì ở chỗ này ầm ĩ đi. Thang Viên không nhìn bọn họ, trực tiếp xoay người ra khỏi cửa, ngày thứ nhất đi làm lại phải xin nghỉ, không có tình yêu, ngay cả sự nghiệp cũng muốn gặp nạn.
Viên Tiêu tinh mắt, lập tức phát hiện Thang Viên đã đi ra cửa, anh cũng không đoái hoài tới Quý Vân Phong, trực tiếp đuổi theo."Thang Viên, em hãy nghe anh nói! Hãy nghe anh nói!" Anh cứ như vậy vọt thẳng vào trong màn mưa, cản đường cô, kiên định đứng trước mặt cô, nhất định phải khiến cô nghe mình nói chuyện.
Đáng tiếc cô đã không cần, tính cách của cô mặc dù lạnh nhạt, nhưng trong xương lại quật cường tức chết người.
Thang Viên không nói lời nào, chỉ bước qua anh, tiếp tục đi đường của mình. Bảy năm, bảy năm của bọn họ. . . Có chất lỏng từ trong khóe mắt cô chảy ra, cũng bị màn mưa rửa trôi sạch sẽ.
"Đừng. . .Đừng