XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

vội vã trở về, đồ ăn trên bàn đã sớm bị Viên Địch quét hết sạch, đến thịt thừa canh cặn cũng không có để lại cho anh!
Từ đó về sau, mỗi khi Thang Viên tới đưa cơm trưa Viên Tiêu liền cảnh giác như đang cắn thuốc lắc, hễ là địa phương có Viên Tiêu ôm hộp giữ nhiệt xuất hiện tuyệt đối không cho phép Viên Địch đến gần! Mặc dù mỗi lần Thang Viên cũng cố ý dặn dò, đây là đưa cho hai người anh cùng Viên Địch. Viên Tiêu đối với việc này cực kỳ cố chấp, làm cho Viên Địch dở khóc dở cười, cũng hết cách với anh, đành phải gọi đồ ăn ngoài mỗi khi đến thời gian ăn cơm. Dĩ nhiên, Viên Địch cũng không phải là người dễ khi dễ, thỉnh thoảng cũng sẽ lấy chuyện này nhạo báng anh, nhìn dáng vẻ Viên Tiêu đỏ mặt cổ đã cảm thấy buồn cười.
"Được rồi, được rồi." Viên Địch day day thái dương, bất đắc dĩ nói: "Viên Sanh bên kia em dự định làm sao bây giờ?"
Nói chuyện đứng đắn, Viên Tiêu cũng thu lại vẻ mặt cực kỳ tức giận, lạnh lùng nói: "Làm thế nào ? Tên ngu xuẩn kia còn hơn cả ngu xuẩn, cho hắn thêm mồi lửa chính hắn cũng có thể tự bốc cháy, căn bản không cần phí bao nhiêu sức lực!"
"Vậy thì tốt, em cứ tiếp tục chơi đùa." Có lẽ gần đây mọi chuyện tiến triển cũng không tệ, Viên Địch thế nhưng phá lệ nói một câu chúc mừng, làm cho Viên Tiêu khiếp sợ không thôi, cho đến khi Viên Địch cúp điện thoại cũng không kịp phản ứng.
Ba mẹ Thang đã sớm trở lại từ nước ngoài, gần đây trong công ty cũng không có chuyện gì, cho nên thường xuyên rảnh rỗi ở nhà. Mỗi lần Viên Tiêu muốn kéo Thang Viên làm chuyện xấu, Thang Viên cũng không muốn, chỉ sợ lại bị ba mẹ phát hiện, làm cho Viên Tiêu buồn bực không thôi, tóc cũng bị bứt vài lần. Không ăn được, đến gặm hai cái cũng không được sao?
Chỉ tiếc Thang Viên là một người bướng bỉnh, đã nhận định chuyện gì liền không thỏa hiệp, cho nên Viên Tiêu gần đây vừa có thời gian liền giựt giây Thang Viên dọn qua nhà mình ở, đủ loại lý do, cái gì người nhà quấy nhiễu thế giới hai người họ, phiền phức vân vân. Chút tâm tư kia Thang Viên làm sao có thể không nhìn ra, vốn là muốn gạt anh hai ngày, nhưng mỗi lần chống lại cặp mắt to đầy tràn mong đợi kia cô cũng không nhẫn tâm nổi.
Cô gạt Viên Tiêu mua một gian phòng trọ nhỏ ở chung cư Viên Địch, vừa lúc cha Thang cùng nhà đầu tư có quen biết, cho nên giá nhà cũng hữu nghị hơn, Thang Viên vẫn chấp nhận được.
Cho nên Viên Tiêu mới vừa lái xe đến dưới nhà Thang Viên, liền nhận được điện thoại của cô. Vốn anh muốn nói mình đang ở dưới nhà cô, nhưng còn chưa kịp mở miệng lại bị cô đoạt trước, cô nói: "Viên Tiêu, tới đây giúp em dọn nhà."






"Em chờ, anh lập tức đến!" Viên Tiêu đặt điện thoại xuống, trực tiếp nhảy ra từ trong xe chạy ngay lên lầu. Bước chân cũng lơ lửng như bay, cô dâu sắp tới tay rồi! Chạy chạy lại cảm thấy không đúng, dừng bước lại, vội vàng móc điện thoại ra bấm số: "Anh, phái mấy chiếc xe tới nhà bánh trôi nhỏ!"
Bên kia trầm mặc mấy giây, mới truyền đến giọng nói của Viên Địch: "Làm gì?" Người em trai này của anh mấy ngày nay giống như bị điên. Không có việc gì liền muốn đi tìm đánh!
"Bánh trôi nhỏ muốn dọn nhà! Em ấy muốn dọn đến đối diện nhà chúng ta!" Viên Tiêu kích động hắng giọng rống. Viên Địch nhíu nhíu mày, cầm điện thoại cách xa lỗ tai một chút mới nói: "Có nuôi cơm không?"
Viên Tiêu: "…"
"Anh còn có chuyện phải xử lý, không có việc gì liền cúp điện thoại đi." Khóe miệng Viên Địch khẽ cong, đưa tay cầm một phần tài liệu lên, âm thanh lật giấy truyền thẳng đến điện thoại.
Thang Viên im lặng dời mắt đi, người này là Viên Tiêu ư? Tại sao càng lớn lại càng trẻ con như vậy, cô có thể trả lại hàng không?
"Không được!" Viên Tiêu quay đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Thang Viên, nhìn đến mức nhịp tim của Thang Viên cũng bắt đầu tăng nhanh: "Lại… Lại làm sao vậy?"
"Anh không thể chịu thiệt!"
"Vậy anh muốn gọi điện thoại bảo Viên Địch đừng đến đây à?" Thang Viên nâng trán, đó là anh ruột của anh có được không, rốt cuộc người này phải keo kiệt tới trình độ nào mới có thể không cho anh ruột mình tới ăn cơm?
Nghe vậy, Viên Tiêu cũng không trả lời, chỉ dùng ánh mắt tựa như có thể bốc cháy của mình nhìn chằm chằm Thang Viên, mãi đến khi Thang Viên bị anh nhìn đến mức da đầu đều tê dại, anh mới khép hờ mắt, Thang Viên thở phào nhẹ nhõm, vừa định mở miệng nói chuyện, liền cảm thấy hoa mắt, lúc phục hồi tinh thần thì đã bị người nào đó đụng ngã, sít sao đặt ở dưới thân.
"Viên Tiêu! Anh làm gì đấy?" Thang Viên đưa tay đẩy đẩy anh, nhưng không đẩy ra được, bàn tay chạm vào bắp thịt rắn chắc của anh, Thang Viên chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, vội vàng lấy tay từ trên người anh xuống. "Dậy… Ưm…"
Kháng nghị không có hiệu quả, Viên Tiêu đè lại hai tay lộn xộn của Thang Viên, càng hôn càng sâu, thân hình thon dài đè ép lên thân thể nhỏ bé của cô, quá đỗi khăng khít, môi chạm môi, đầu lưỡi chạm vào đầu lưỡi, hương vị hai người hòa lẫn vào nhau, hết sức mê người. Viên Tiêu lại đang trong độ tuổi huyết khí sôi trào, làm sao có thể chịu