Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
h mắt hoảng sợ của Viên Chiến cười ha ha, cười đến mức lúm đồng tiền hiện lên rõ ràng: "Ông biết tại sao ông không tìm được cây dao này không ?" Anh cúi đầu ngưng mắt nhìn thân dao, âm thanh nhẹ nhàng, nhưng trong nháy mắt khiến Viên Chiến không rét mà run: "Bởi vì, nó luôn nằm dưới gối đầu của tôi!"
Kể từ ngày đó, Viên Chiến liền bắt đầu chèn ép hai anh em Viên Tiêu cùng Viên Địch, không chỉ có muốn thu về chức quyền Viên Tiêu ở Tổng Công Ty Viên thị, còn phải phá đổ công ty Viên Tiêu cùng Viên Địch hợp tác. May nhờ Viên Tiêu bọn họ kịp chuẩn bị, không chỉ có chiếm đoạt Viên thị, còn bảo vệ công ty mình mở gió thổi không lọt, cứng rắn chống lại đợt áp lực thứ nhất.
Mà dư luận giới hiện tại ùn ùn kéo đến đều là tin tức Viên gia đấu tranh nội bộ, thậm chí còn có người âm thầm đánh cuộc, xem cuối cùng rốt cuộc là già thắng hay trẻ thắng.
Tính tình Viên Tiêu cho tới bây giờ đều sắc bén, sắc bén giống như có thể cắt ra toàn bộ thế giới. Bị động phòng thủ ngồi chờ chết không phải là phương thức làm việc của anh. Cho nên ở thời điểm ngày thứ nhất Viên Chiến gây áp lực cho Viên Tiêu, Viên Tiêu cùng Viên Địch đã bắt đầu phản kích. Viên Chiến cùng Bạch gia cũng không ngờ đến Viên Tiêu cùng Viên Địch lại đang vụng trộm thu nhiều cổ phần của bọn họ như vậy, lần này thật sự là thương gân động cốt. Tầng quản lý Tổng Công Ty Viên thị bắt đầu thay máu, nhưng, bởi vì cổ phần trong tay không nhiều lắm, cao tầng cơ hồ không đả động được, giống như là rể cây chiếm cứ ở Viên thị, giương nanh múa vuốt hướng Viên Tiêu thị uy.
Không hổ là thế lực uy tín mấy chục năm, dù là không kịp làm ra phòng ngự ăn thiệt thòi lớn như vậy cũng dứt khoát chịu đựng, lấy một tư thái tuyệt đối cường thế bắt đầu phản kích. Mấy chục năm tích lũy, bất luận so về tài phú, hay kinh nghiệm, Viên Tiêu cùng Viên Địch đều so ra kém hơn, cho nên mấy ngày ngắn ngủi này, công ty của Viên Tiêu cùng Viên Địch liền bị đả kích mạnh mẽ, cổ phiếu cơ hồ rơi xuống đến đáy cốc.
Đầu tiên là tòa nhà đang xây bán hoặc cho thuê gặp chuyện không may, công nhân bãi công, sau đó là công ty tiêu thụ trong một đêm hủy bỏ đơn đặt hàng. Ngay cả công ty Văn gia trên danh nghĩa kia cũng không có may mắn thoát khỏi, hàng hóa để xuất khẩu bị kiểm tra kết luận không hợp quy cách, toàn bộ bị cục thuế giữ lại, nhiều hàng hóa trong kho đọng lại, hơn nữa còn nhận được cục thuế cảnh cáo, nếu lại không hợp quy cách thì công ty khó có thể duy trì được.
Viên Tiêu cùng Viên Địch cả cơm cũng không để ý, một lòng nhào vào công việc. Lần này bọn họ lấy tất cả đánh cuộc, tuyệt đối không thể thua! Cho dù đối thủ là thân nhân của họ !
Nhưng, cũng không phải đều là tin tức xấu, Trần Thịnh thỉnh thoảng sẽ có tin buôn bán tuyệt đối cơ mật truyền tới. Viên Sanh hiện tại đem anh thành tâm phúc của mình, cái gì cũng tìm Trần Thịnh thương lượng, cho nên Trần Thịnh thường rất dễ dàng biết động tác kế tiếp của Viên gia. Cái này giúp hóa giải áp lực cho Viên Tiêu rất nhiều, Viên Tiêu thậm chí cảm thấy, nếu không có Trần Thịnh, anh và Viên Địch cho dù mỗi ngày không ngủ không nghỉ cũng không thể duy trì cục diện giằng co tới bây giờ.
Một ngày bận rộn muốn chết, Viên Tiêu chui trong đống tài liệu, sờ sờ dạ dày co rút đau đớn, ăn cơm hay tiếp tục công việc đây, hừ vẫn là lựa chọn tiếp tục công việc thôi. Mấy ngày nay, một ngày một bữa cơm đã biến thành thói quen của anh. Là thời khắc mấu chốt, anh không có thời gian có thể lãng phí ở trên những sự việc không đâu. Viên Tiêu cảm thấy mình hiện tại giống như đang giương một cái cung, kéo càng căng cuối cùng mới có thể bắn càng xa, một khi tỉnh táo lại, tất cả cố gắng ngày trước cũng sẽ thất bại trong gang tấc.
Vừa lúc đó, điện thoại chợt vang lên rồi, Viên Tiêu nhìn cũng không nhìn liền nhận: "Xin chào."
"Viên Tiêu, xuống lầu ." Điện thoại bên kia truyền đến âm thanh quen thuộc, Viên Tiêu ngẩn người, gác điện thoại liền chạy xuống. Thang Viên đến thăm anh ! Cô. . . . Có phải nhớ anh rồi hay không?
Thang Viên vốn là muốn cơm đưa đến phòng làm việc của Viên Tiêu, nhưng nhân viên làm việc thế nào cũng không cho cô vào, Thang Viên bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi điện thoại cho Viên Tiêu. Cô biết anh quá bận rộn, lấy tính tình Viên Tiêu chắc chắn sẽ không ăn cơm thật ngon, hơn nữa vừa đúng lúc cô hiện tại không làm việc rảnh rỗi ở nhà, cái khác cô không giúp được, đưa cơm vẫn có thể đi.
"Cho anh, buổi tối chưa ăn cơm đi! Em làm hai phần, mang cả cho anh hai." Thang Viên nhìn Viên Tiêu long đong mệt mỏi, hốc mắt có chút chua, lúc này mới mấy ngày, người này liền gầy như vậy, ngay cả trên cằm cũng mọc đầy râu, cả người bẩn thỉu, chừng mấy ngày không có tắm đi, giống như là từ phương xa du lịch vừa trở về. Thang Viên không kiềm hãm được vươn tay sờ sờ mặt của anh, lẩm bẩm: "Gầy. . . "
Viên Tiêu thô lỗ lấy toàn bộ đồ trên tay cô, cũng không để ý khắp người mình toàn mùi mồ hôi, trực tiếp đem Thang Viên ôm vào ngực thật chặt, mấy ngày thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng buông lỏng, anh dùng sức ngửi hương thơm trên người cô, đột nhiên cảm th