The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

ấy trên người lại tràn đầy tinh thần.
Mặc kệ như thế nào, anh đều không thể để cho cô đi theo mình chịu khổ! Vì cô, cho dù có chuyện gì anh cũng muốn chống đỡ! Viên Tiêu buông Thang Viên ra, ánh mắt sáng quắc nhìn cô, hung hăng ở môi cô cắn một cái lưu lại một câu: chờ anh trở lại, liền xoay người sải bước đi về công ty.
Thang Viên sờ sờ đôi môi nóng như lửa, cúi đầu nhìn màu đỏ trên đầu ngón tay cái kia bất đắc dĩ lắc đầu, hung thủ! Giống như con chó con! Thật làm cho người ta an tâm. . .






Thời tiết dần dần khá hơn, trên đường phố mọi người cũng cởi xuống áo len thật dầy nhanh chóng thay chiếc áo khoác thời trang mỏng nhẹ mùa xuân, một tuần lễ trước Thang Viên cũng trở về công ty đi làm. Ngày thứ nhất cô liền gặp Quý Vân Phong. Kỳ lạ, lần nằm viện này giống như đem nhiệt tình hắn đối cô toàn bộ đều sử dụng hết, khi nhìn thấy cô, hắn chỉ khẽ gật đầu với cô một cái, Thang Viên có chút ngạc nhiên, cuối cùng vẫn bình thường trở lại, vốn không là người của một thế giới, sớm chấm dứt quan hệ cũng tốt.
Không phải là không đau lòng, dù sao cũng là cô gái mình đem hết toàn lực để yêu, ở khúc quanh Quý Vân Phong rốt cuộc không nhịn được quay đầu lại, nhưng chỉ bắt được một bóng lưng nhẹ nhàng linh hoạt. Quý Vân Phong nắm chặt tay, trong đôi mắt xẹt qua đau lòng thật sâu. Người kia hắn căn bản không đắc tội nổi, ngày trước không biết còn có thể giả bộ cường ngạnh cùng anh chống lại, nhưng sau khi hiểu toàn bộ hắn lại bắt đầu sợ. Viên gia nhị thiếu gia lòng dạ độc ác nằm gai nếm mật vài chục năm, một chút tình cảm và thể diện đều không để ý, mặc kệ đối phương là người nào. Mà hắn chỉ là một viên chức nhỏ bình thường, lại có tư cách gì tranh với anh?
Chỉ với một đầu ngón tay là có thể nghiền chết đối thủ của mình, giãy giụa cũng vô ích , chỉ có thể đầu hàng sớm một chút, có lẽ như vậy mới có thể bảo trụ một mạng. Xương sườn dưới vết thương đau đớn mờ mờ ảo ảo như cũ, Quý Vân Phong cảm thấy vào giờ phút này như lại càng đau, lúc nào cũng nhắc nhở mình rốt cuộc vô dụng nhiều như thế nào. Hắn nhắm mắt, sau lưng tựa trên tường lạnh như băng, chợt vang lên lời Thang Viên đã từng hỏi hắn: giữa tiền bạc và tình yêu chọn cái nào.
Nếu là mình ? Cô và tiền đồ rốt cuộc cái nào quan trọng? Thân thể Quý Vân Phong chợt run một cái, "Đây chính là bất đồng giữa chúng ta." Bên tai rõ ràng vang lên lời nói của cô. Mặt Quý Vân Phong mang giễu cợt, không biết bởi vì mình hay bởi vì câu nói kia của Thang Viên. . .
Viên Tiêu, Viên Địch đấu tranh cùng Viên Chiến diễn ra càng ngày càng mãnh liệt, từ lúc bắt đầu ngoại giới náo nhiệt theo dõi đến bây giờ đã chuyển sang chú ý tỉ mỉ, ai cũng không nghĩ tới hai anh em dưới sự đả kích mạnh mẽ như vậy lại có thể ngoan cường chống lại tới bây giờ, thậm chí gần đây Chu gia đã đem hết toàn lực bắt đầu giúp một tay nhưng cũng không áp chế nổi hai bọn họ.
"Hắn bị bệnh tim." Âm thanh Viên Địch vẫn lạnh lẽo như cũ, ngay cả đối với em trai mình cũng không thấy có bao nhiêu hòa ái.
Viên Tiêu đang mở cửa xe dừng lại một chút, ngay sau đó không sao cả nói: "Chuyện liên quan gì tới em ? Hắn có vợ có con, khi nào đến phiên người ngoài như chúng ta để ý tới." Một tuần trước, Viên Chiến nhiều lần thua thiệt trên tay Viên Tiêu trong cơn tức giận nói một câu: "Tao không có thằng con khốn nạn như vậy!" Những lời này bị truyền thông đặc biệt dành ra nửa trang tin tức. Ở R thị xôn xao loan truyền, Viên Tiêu dĩ nhiên đã biết, dù thế nào đi nữa anh đã sớm không muốn cùng Viên Chiến có chút quan hệ nào, ngược lại thật cao hứng nhân cơ hội này tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với Viên Chiến. R thị tiếp tục xôn xao, Viên Chiến tức giận vài ngày không ngủ, chỉ có Viên Tiêu một người thoải mái nhàn nhã, giống như không có chuyện gì xảy ra.
"Không hối hận?"
"Anh hối hận?" Viên Tiêu khẽ nâng bả vai đang kẹp điện thoại, đôi tay nắm lấy tay lái khởi động xe, như một làn khói hướng về nhà Thang Viên.
Tương đương với nói nhảm, Viên Địch vòng vo đề tài: "Trần Thịnh truyền đến tin tức, Viên Sanh muốn vay ngân hàng 10 tỷ."
"Hả?" trên đường cái xe không bị khống chế trượt đi một đoạn, Viên Tiêu ổn định tâm thần mới tiếp tục nói: "Đánh cuộc tất cả?"
"Không bao gồm ngôi nhà."
"Anh, anh biết nói đùa!" Viên Tiêu làm như phát hiện ra vùng đất mới sợ hãi kêu lên, trong ánh mắt thoáng qua vẻ nhạo báng: "Là bị người nào kích thích à?"
Viên Địch không để ý tới anh bỗng nhiên động kinh, chỉ đưa ngón tay thon dài gõ bàn một cái mắt chứa nụ cười nói: "Thang Viên nấu cơm ăn thật ngon."
Viên Tiêu lại một lần giống nữa như mèo bị dẫm phải đuôi, cơ hồ nhảy lên: "Em cho anh biết Viên Địch! Về sau không cho đến phòng làm việc của em ăn chực! Một hột cơm cũng không được!"
Có một lần Thang Viên gọi điện thoại cho Viên Tiêu không được, bất đắc dĩ đành phải gọi cho Viên Địch, lại đúng thời gian ăn trưa, theo lễ phép Thang Viên hỏi một câu, ai ngờ Viên Địch tuyệt không khách khí, trực tiếp lái xe đến nhà Thang Viên. Chờ thời điểm Viên Tiêu