Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.

ô, rồi đến kế hoạch của anh và Viên Địch, cuối cùng là chuyện kết thân gần đây, không gì không kể, anh đều nói hết cho cô nghe, anh không bao giờ muốn giấu giếm cô nữa. Cô muốn biết rõ quá khứ của anh, vậy anh liền nói toàn bộ cho cô nghe, chỉ cần cô không ghét bỏ anh, chỉ cần cô không sợ hãi…
Thời gian lẳng lặng trôi qua, giọng nói đau thương của Viên Tiêu cũng lặng lẽ truyền đến, cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, đèn neon phát sáng trong thành thị, rốt cuộc Viên Tiêu cũng đã nói hết tất cả những chuyện đơn giản mà phức tạp đã xảy ra trong cuộc sống hơn hai mươi năm qua. Anh cẩn thận quan sát vẻ mặt của Thang Viên, hi vọng có thể nhìn thấy một chút cảm xúc từ trên mặt cô. Ví dụ như đồng tình, lại ví dụ như kinh hoảng.
Nhưng anh không nhìn thấy gì cả, trong mắt anh vẫn là khuôn mặt xinh đẹp thanh tú mà lại thuần khiết của cô, ánh mắt cô vẫn bình thản như trước. Ngay khi anh không biết nên làm thế nào thì thoáng chốc đã bị cô ôm chặt vào lồng ngực ấm áp. Giọng nói của cô điềm đạm mà bình thản, nhưng chỉ một thoáng như vậy lại làm cho anh an lòng suốt đời.
Cô nói: "Viên Tiêu, không cần sợ, về sau anh đã có em rồi."






Viên Tiêu càng ngày càng bận rộn, nhiều khi Thang Viên gọi điện thoại qua cũng không có người nhận, thường phải chờ tới vài tiếng sau mới có thể nghe được anh mệt mỏi trả lời. Thang Viên biết anh đang vội làm gì, cho nên bình thường không hay quấy rầy anh, chỉ khi nào vài ngày không có tin tức của anh thì mới gọi một cú điện thoại qua. Mặc dù giữa bọn họ hiểu lầm đã giải trừ, nhưng thời gian hai người ở chung với nhau vẫn ít đến thương cảm như cũ. Thang Viên vốn không hay dính người, cứ như vậy thế nhưng hai người cùng thời điểm giận dỗi trước kia không khác nhau là mấy.
Đêm khuya Thang Viên thường nhận được điện thoại Viên Tiêu oán trách, nói cô căn bản không coi anh như bạn trai chân chính, Thang Viên cũng không cùng anh so đo, đều là cười trừ. Cô biết, thời gian Viên Tiêu gọi điện thoại cho cô chính là giờ anh tan sở. Nếu một người đàn ông lúc mệt mỏi còn có thể nhớ tới mình, vậy còn không biết đủ hay sao?
Thời điểm anh làm việc cô không quấy rầy, cô chỉ đứng ở phía sau nhìn anh là tốt rồi. Không có gì đáng sợ, cũng không có gì bất mãn, bởi vì cô biết, anh sẽ luôn quay đầu lại nhìn cô cười. . .
Rất nhiều thói quen của Thang Viên đều trong vô thức thay đổi, chuyện thứ nhất chính là mỗi sáng sớm cô ngủ dậy đọc tin tức, R thị chỉ là thành phố hạng hai, phạm vi lớn như vậy, nhưng đứng đỉnh kim tự tháp cũng chỉ có mấy người, cho nên chỉ cần đỉnh tháp có cái gì gió thổi cỏ lay, truyền thông lập tức giống như bị đánh thuốc kích thích.
Mặc dù cô chưa bao giờ hỏi về công việc của Viên Tiêu, lại vẫn để ý quan sát, bởi vì cô biết Viên Tiêu ở trước mặt cô luôn tốt khoe xấu che, hỏi cũng vô ích, huống chi, cô đối với những thứ đó cũng không hiểu, hỏi nhiều ngược lại sẽ gây rối cho anh, cho nên chỉ có thể từ con đường khác tìm hiểu tất cả về anh.
Khi Viên Chiến nhìn thấy thời điểm Viên Tiêu từ trong thư phòng ra ngoài, cả người giống như bị sét đánh trúng, động cũng không thể động, cả người run rẩy dữ dội hơn, hàm răng không được run lên, đôi môi đóng đóng mở mở làm thế nào cũng không phát ra được âm thanh hoàn chỉnh: "Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . ."
"Thế nào? Kinh ngạc?" bên môi Viên Tiêu nhếch lên một nụ cười ác ý, nắm con dao găm Thụy Sĩ từ từ, từng bước một đi về phía Viên Chiến, bước chân của Viên Chiến bắt đầu không tự chủ được lui về phía sau, cuối cùng thân hình mất thăng bằng trực tiếp ngã nhào ở trên ghế sofa, Viên Tiêu tiến tới gần ghế sa lon, từ trên cao nhìn xuống Viên Chiến, dao găm trong tay nhắm thẳng vào Viên Chiến, mũi dao sắc nhọn ở dưới mũi Viên Chiến phát ra tia sáng chói mắt: "Có muốn nghe hay không? Phía trên có mùi của bà ấy hay không? A, đúng rồi, tôi quên, ông còn có thể nhớ mùi của bà ấy sao? Đoán chừng bây giờ mũi ông đều là mùi hôi của con tiện nhân Bạch Nhiễm Nhiễm kia !" Viên Tiêu nhẹ nhàng đem mũi đao dời lên trên, tiếp nhận một giọt mồ hôi từ trên trán Viên Chiến chảy xuống, cười lạnh nói: "Nói thật đúng ! Lương tâm bị chó ăn rồi sao?"
"Viên Tiêu!" Viên Chiến chợt đứng lên, một tay hất con dao trong tay Viên Tiêu đi, lạnh lùng nói: "Ngươi muốn làm gì? Cầm con dao chuẩn bị giết cha sao? Ta không biết ngươi từ nơi nào nghe nói bóng nói gió, tóm lại, tự ta không thẹn với lương tâm ! Chuyện lần này coi như xong, xem mặt mũi mẹ của ngươi trên ta bỏ qua cho ngươi một lần, nhưng chức vị Tổng giám đốc ngươi không cần làm, trả lại cho Viên Sanh!"
"Đã như vậy còn muốn lập đền thờ ?" Viên Tiêu khom lưng nhặt con dao kia lên, đặt trên tay nhẹ nhàng vuốt ve, trước ánh mắt phẫn nộ của Viên Chiến nắm dao chợt đâm một cái về phía trước, ghế sa lon bằng da thật lập tức xuất hiện một vết thương dữ tợn. Viên Tiêu rút con dao ra, ánh mắt mang giễu cợt: "Lúc ấy chính tôi đang ở đấy."
"Cái... cái gì?"
"Lúc bà ấy chết, chính mắt tôi thấy." Viên Tiêu chợt chuyển sang Viên Chiến, trong án