XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

tôi không thể khẳng định.”
“Thế thì hôm nay anh cũng không khẳng định ư?” Cô vừa hỏi vừa nhớ tới cô gái sắp lấy chồng ở Ý xa xôi.
Anh cười cười, sắc mặt có phần lạnh lùng: “Đương nhiên rồi, tôi không khẳng định em có đến hay không.”
Thế nhưng, vừa rồi lúc anh “uy hiếp” cô, giọng điệu chắc chắn như vậy.
“Tại sao anh muốn tôi làm thư ký của anh?” Cô nhìn thẳng anh, muốn từ trong ánh mắt giỏi che giấu kia nhìn ra gì đó.
“Mặc kệ em tin hay không, không phải do tôi đề nghị.” Anh lấy gói thuốc ra, chơi đùa trong tay.
Thế Vân không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ chờ đồ ăn bưng lên, cô càng ngày càng không hiểu anh suy nghĩ cái gì —— nhưng có lẽ, từ trước đến nay cô chưa từng hiểu.
“Em còn giận à?” Anh đột nhiên hỏi.
Cô quay đầu đi chỗ khác, vẫn không nói gì.
“Tại sao em tức giận? Bởi vì làm thư ký của tôi? Hay là…” Anh không nói tiếp, nhưng âm cuối lại kéo dài, mang theo chút mập mờ.
Cô vẫn không nói gì, quật cường không nhìn anh, sắc mặt tỏ vẻ khó chịu.
“Được rồi…coi như tôi đầu hàng, bữa này tôi mời, được chứ?” Anh giơ tay lên ra hiệu, sắc mặt thật sự giống như cậu thiếu niên đã chọc giận bạn cùng bàn.
Thế Vân bất giác hừ lạnh một tiếng. Khi âm thanh kia từ trong xoang mũi cô vọng lại, cô có chút hối hận, bởi vì âm thanh đó như là một người đang làm nũng.
“Em như vậy tôi coi như em hết giận rồi đấy?” Anh tựa lưng vào ghế, cười như không cười nhìn cô, như là một người đàn ông…dễ dàng tha thứ cho cô bất cứ chuyện gì.
Cô vẫn không nói năng, nhưng sắc mặt không còn khó chịu như trước.
“haiz, sớm biết vậy tôi đã không gọi nhiều đồ ăn như vậy.”
Thế Vân rất muốn cười, nhưng cô ngại bầu không khí như vậy nên chỉ đành nhịn xuống. Cô ép mình nhìn hộp tăm trên bàn, đó là một cái hộp hình con thỏ bằng sứ trắng, trên đầu con thỏ có một cái lỗ nhỏ, cây tăm được lấy ra từ nơi đó. Cô bỗng nhiên cảm thấy như vậy là rất tàn nhẫn, cây tăm…vì sao phải từ đó mà ra chứ.
“Cười một cái nào.” Anh nói.
Cô ngẩng đầu kinh ngạc nhìn anh.
Anh vươn tay véo mặt cô, ngón tay anh rất sần sùi, có lẽ do hồi trước chơi bóng, nhưng véo trên mặt cô lại hơi ngưa ngứa —— loại ngứa ngáy khác thường. Giống như không đang véo mặt cô, mà là trái tim của cô.
Cô bỗng nhiên nhớ tới một buổi hoàng hôn nào đó của nhiều năm trước, bầu trời cũng như thế này nửa tối không sáng sủa, dưới đèn đường có người vỗ vai cô, cứng nhắc nói: “Này, em như vậy anh coi như em hết giận rồi đấy…”
Giọng nói của anh như là không xác định, đó là giọng nói của một cậu thiếu niên ngông cuồng tự phụ nhưng cũng nghi hoặc bất an, giọng nói này từng câu từng chữ vang lên trong đầu cô, cô chợt cảm thấy một loại hạnh phúc —— hạnh phúc khó mà diễn tả.
Ánh sáng trắng của đèn đường rọi vào mặt anh, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng đường nét lại quen thuộc, còn có thói quen bĩu môi của anh cho dù làm sao cũng không sửa được.
Không biết là bởi vì nhớ lại chuyện kia, hay là vì bị Viên Tổ Vân véo ngứa ngáy, cô không khỏi nhếch miệng.
Anh thả tay ra, nhìn cô, tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Quên đi, sau này em cứ tức giận đi, lúc tức giận em đẹp hơn đấy.”
Buổi tối cuối tuần, lần đầu tiên Tử Mặc hẹn Thế Vân đến quán bar. Cô theo địa chỉ mà Tử Mặc gửi qua tìm tới nơi, đó là một con đường vắng vẻ gần đường Hành Sơn, bảng hiệu tại cửa quán bar không có đèn neon lập lòe nhưng cũng chẳng mờ ám, mà lặng lẽ tỏa ra ánh đèn màu vàng, như là một căn nhà người dân nào đó bên cạnh con đường.
Thế Vân đẩy cửa đi vào, trên đầu phát ra tiếng chuông trong trẻo, trong nháy mắt, cô dường như trở về những quán bar kiểu truyền thống trên Wardour Street tại London, nhưng…lại có điểm bất đồng. Nơi đối diện cửa chính là một quầy bar rất dài, dọc theo vách tường bày đầy bàn tròn và ghế cao, trên tường là một chiếc TV LCD cực lớn —— rốt cuộc cô biết được khác biệt chỗ nào, chính là chiếc tivi đắt đỏ này.
Trong những quán bar kiểu truyền thống tại Wardour Street rất hiếm khi có tivi, cho dù là có cũng chỉ là đặt tại góc tường trơ trọi không ai thấy được, bình thường mọi người sẽ không xem, không giống nơi này, mọi người đều nhìn về một hướng —— như là những quán bar thể thao tụ tập người hâm mộ bóng đá gần Piccadilly Circus*.
(*) Piccadilly Circus là nơi giao nhau của những cung đường nổi tiếng ở London.
Tử Mặc mặc áo sơ mi kẻ sọc và quần bò từ xa nhìn qua chẳng khác gì con trai, cô bắt chéo chân, ngồi cùng một người đàn ông đang tươi cười thân thiết, nhìn thấy cô đến Tử Mặc liền vẫy tay, quay đầu nói với người đàn ông kia gì đó. Thế Vân đi qua, không khỏi cảm thấy đường nét của người đàn ông kia rất quen thuộc.
“Cậu đã đến rồi,” giọng nói của Tử Mặc vẫn chất phác như vậy, “Đây là Hạng Phong —— anh trai của Hạng Tự.”
Thế Vân bừng tỉnh hiểu ra, cô nhìn anh, gật đầu chào.
“Chào em,” anh không niềm nở vươn tay, cũng không mang theo ánh mắt dò xét, mà là thân thiết nhấc tay đang cầm cốc bia lên, giống như hỏi thăm bạn cũ, “Em muốn uống một ly không?”
Cô suy nghĩ vài giây, hào phóng gật đầu: “Được ạ.”
“Bọn tớ thường xuyên tới đây xem bóng đá.”