Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

nhiều năm. Nhưng trên thực tế, Thế Vân nghĩ rằng, bọn họ không phải bạn thân, thậm chí ngay cả bạn bè cũng không phải. Bọn họ nên là hai người quen nhau, trước đây chưa từng thân thiết, sau này cũng không có khả năng —— thế thì bọn họ như bây giờ coi là cái gì đây?
Chơi trò mập mờ ư?
Cô cảm thấy nhức đầu, đau đến mức như sắp nổ tung.
Một hộp thuốc bỗng chốc ném trên bàn cô, cô kinh ngạc nhìn hộp thuốc kia, trên đó viết “Aspirin”.
Viên Tổ Vân không nhìn cô, anh vẫn nhìn màn hình máy tính, nhưng bàn tay trái vốn đặt trên chuột lúc này lại cầm tách trà trong tay.
Thế Vân thở dài dưới đáy lòng, cô nuốt viên thuốc, Viên Tổ Vân như vậy, rốt cuộc cô nên cảm ơn anh, hay là ghét anh chứ?
Hôm thi lái xe đường lớn, Thế Vân đặc biệt xin nghỉ một ngày, cuối cùng thuận lợi thông qua.
Buổi tối cô đúng hẹn lại đến chỗ của Tưởng Bách Liệt, từ phía dưới giá sách anh ta lấy ra một hộp sữa đặt trên bàn trà, tươi cười khả ái nói: “Thời tiết tuy rằng vẫn rất nóng, nhưng con gái không thích hợp uống đồ lạnh đâu.”
Thế Vân thở dài, nhìn vách tường đã hơi ố vàng: “Làm bạn gái của anh nhất định rất hạnh phúc nhỉ.”
Tưởng Bách Liệt nhún vai: “Nhưng các cô bạn gái trước của tôi lại không nghĩ vậy.”
Thế Vân nghiêng đầu suy nghĩ, cô bật cười nói: “Cũng đúng. Cái này gọi là tạm thời. Đó chỉ là một trường hợp, bác sĩ quan tâm hòa nhã đối với bệnh nhân cũng không nhất định dùng thái độ giống vậy đối xử với bạn gái.”
Tưởng Bách Liệt mím môi, từ chối cho ý kiến, có lẽ chính anh ta cũng không biết đáp án. Anh ta ngồi trước bàn làm việc, mở ra quyển sổ dày nặng bắt đầu viết lên đó, lịch bàn ở bên cạnh bị đặt dưới một chồng sách giáo khoa. Hôm nay dường như anh ta nghiêm túc khác thường, không nói chuyện dư thừa, mà là bình tĩnh nhìn cô, chờ đợi mọi thứ bắt đầu.
“Sau này có một lần, tôi lại mơ thấy Thế Phân,” lần đầu tiên Thế Vân chủ động kể ra tâm sự của mình, “Nhưng còn chưa kịp nói chuyện với chị ấy thì giấc mơ đã bắt đầu thay đổi, tôi bị kéo đến một chỗ khác…sau đó, quên mất rồi.”
“Cô nhớ cô ấy không?” Anh ta đột nhiên hỏi, giọng điệu bình tĩnh tự nhiên như thường, nhưng ánh mắt lại sắc bén.
“Nhớ…” Cô dừng một chút mới nói, “Mấy năm đầu, chỉ cần rảnh rỗi là sẽ nhớ chị ấy. Mấy năm nay, hình như đã quen dần, nhưng đôi khi nhắm mắt lại, khuôn mặt kia vẫn xuất hiện trước mắt tôi.”
“Cô ấy có thay đổi không?”
“?”
“Ý tôi là, cô ấy xuất hiện trong đầu cô, bộ dạng có thay đổi không?”
“…” Thế Vân ép chính mình nhớ lại, trong lòng bàn tay toát ra mồ hôi, “Không biết nữa.”
“Không biết?”
“Tôi thấy…thường thường chỉ là một hình dáng, hoặc là khuôn mặt, chưa từng để ý những cái khác.”
“À…” Anh ta một tay chống cằm, ánh mắt rời rạc, chẳng biết có phải đang suy nghĩ lời nói của cô hay không.
“Bác sĩ Tưởng,” lần đầu tiên cô gọi anh ta như vậy, “Anh nói xem tôi còn cứu chữa được không?”
Tưởng Bách Liệt vốn đang thất thần bỗng nhiên nhìn mắt cô, nói: “Không, cô chưa từng yếu đuối như trong tưởng tượng của mình, thà nói là muốn tôi tới cứu cô, không bằng bản thân cô đến cứu chính mình còn nhanh hơn.”
“…” Thế Vân kinh ngạc, nói không ra lời.
Tưởng Bách Liệt mỉm cười: “Lần đầu gặp mặt tôi đã muốn nói những lời này với cô rồi.”
“…”
“Khi nhìn thấy cô, bản thân tôi cũng hơi kinh ngạc, bởi vì tính cách của cô rất kiên cường, tuyệt đối không phải là người sẽ cảm thấy hoang mang. Nhưng sau khi nghe xong một số chuyện của cô, tôi cho rằng cô cần giúp đỡ, nhưng bất cứ sự trợ giúp nào cũng không có ích bằng nội tâm kiên cường của cô —— bởi vậy cô nên tin tưởng chính mình, tôi có lẽ chỉ là một nhân vật không quan trọng mà thôi.”
Thế Vân nhìn anh ta, rất lâu không nói gì, khuôn mặt phía sau bàn làm việc kia luôn luôn hòa nhã, lúc này vẫn lộ ra vẻ nghiêm túc, cô không khỏi mỉm cười: “Cảm ơn anh.”
“…”
“Cảm ơn anh đặc biệt hẹn gặp tôi hôm nay.”
“…”
“Cảm ơn anh đặc biệt nói những lời này với tôi hôm nay.”
“…” Tưởng Bách Liệt mím môi, có chút không biết làm sao.
“Thật ra ban đầu tôi đã nghĩ xong rồi, muốn quên đi ngày hôm nay.” Cô nhìn lịch bàn đặt dưới sách giáo khoa, cô biết là do anh ta cố ý, cố ý không cho cô xem thấy ngày hôm nay —— ngày 11 Tháng 9.
“Ừm…”
“Trong mấy năm qua tôi đều làm như vậy, hẹn người khác đi dạo phố, ăn cơm, uống rượu, trong nhà sẽ không ai nhắc tới ngày này, nếu may mắn, có thể ngủ cả ngày, khi thức dậy thì đã là ngày hôm sau. Tôi dối mình chưa bao giờ trải qua ngày này, dối bản thân một năm chỉ có 364 ngày.”
“…”
“Nhưng không biết tại sao,” cô cúi đầu nhìn tay mình, “Vừa rồi tôi bỗng nhiên ý thức được, dù có giả vờ như thế nào đi chăng nữa, điều mà tôi sợ hãi luôn ở trong lòng tôi. Giống như anh đã nói, tính cách của tôi rất kiên cường, bởi thế tôi không muốn nhìn thấy một mặt yếu đuối của mình, lúc nào cũng không tự chủ được mà cậy mạnh, muốn khiến bản thân cảm thấy mình sống rất tốt, tất cả mọi việc chẳng có gì đáng ngại…”
“Thế Vân…” Tưởng Bách Liệt nhìn mắt cô, như là mang theo sự đau lòng, có lẽ bất cứ ai nhìn thấy cô vào lúc này cũng