Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

ất tình, tâm trạng không vui.”
Vương Xán nghĩ thầm trong bụng, cô đại tiểu thư này thất tình một lần mà kêu than từ đầu hè tới giờ, thời gian tiếp theo sẽ khó tránh khỏi như vậy, nhưng cô ngại không nói nhưng lời thật lòng. Vương Xán lưỡng lự một lát rồi nói: “Vậy anh… về an ủi cô ấy đi, thất tình chắc là rất khó chịu.”
Trần Hướng Viễn lắc đầu cười gượng: “Không có gì, tính nó trẻ con thôi mà. Mỗi lần thất tình đều đòi người khác uống rượu cùng, qua rồi thì nó còn nhanh quên hơn người khác.”
Nói thì nói như vậy nhưng Vương Xan nhận thấy rõ ràng anh không yên tâm. Vương Xán nghĩ Trần Hướng Viễn đang cố gắng thể hiện thành ý thực hiện lời hứa với mình. Dường như không cần thiết lúc nào cô cũng theo sát anh, không cho anh tự anh, “Hôm nay mệt qua,s hơn nữa còn phải chuân bị hành lý, em không muốn đi xem phim nữa đâu. Anh đưa em về đi.”
Trần Hướng Viễn đang định nói gì đó thì Vương Xán bỗng giơ ngón tay lên cảnh cáo: “Không được nói câu cảm ơn với em. Có lẽ em không phải người hào phóng, nhưng cũng không phải là người nhỏ nhen”
Trần HƯớng Viễn quay người nắm lấy ngón tay ấy, kéo đến môi, vừa hôn vừa nhìn cô đắm đuối. Ngón tay cô cảm nhận rõ hơi thở nóng ấm của anh, lòng như mặt hồ được gió thổi qua, cứ nhẹ nhàng dập dờn mãi.
Nhận được nụ hôn từ Trần Hướng Viễn, Vương Xán phát hiện ra, cô không thể nào khống chế bản thân chuyển từ hào phóng xuống nhỏ nhen, tự hỏi anh có an ủi Thẩm Tiểu Na như thế nào?
Anh sẽ cùng cô ấy uống rượu, nghe cô ấy trút bầu tâm sự hay là ôm cô ấy, nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy, cho cô ấy mượn bờ vai? Tưởng tượng này làm Vương Xán có chút hối hận, lệnh cho bản thân nhanh chóng dừng lại.
Cô chỉ có thể an ủi bản thân bằng cách nghĩ: đây không phải lần đầu tiên Trần Hướng Viễn an ủi Tiểu Na, tình cảm của họ đã bắt đầu từ thời thơ ấu kéo dài đến tận bây giờ, nếu giữa họ có chuyện gì thì đã có từ lâu rồi chư không phái bây giờ.
Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng khi về đến nhà, Vương Xán vẫn có cảm giác ấm ức không vui, đọc sách không vào, cô bật dậy mở máy tính, lên QQ, vào mạng lướt web.
Đúng lúc trong nhóm bạn học có người đăng ảnh mặc áo cưới, cô cũng nhảy vào tham gia bình luận sôi nổi. Đang say mê nói chuyện với mọi người, Hà Lệ Lệ lại gửi riêng cho cô một tin nhắn.
“Vương Xán, dạo này có khỏe không?”
Từ khi Hà Lệ Lệ tuyên bố hành động kỳ quặc đó, họ không hề nói chuyện: “Cũng tốt, cậu thì sao?”
“Ngày kia Hiểu Thành đi Hán Giang công tác.”
“Tớ không biết. Từ sau lần gặp mặt đó, chúng tớ không liên lạc.”
“Lúc nãy tớ thấy anh ấy bỏ quà mua tặng cậu khi đi công tác ở Ấn Độ vào vali. Sau khi đến đó, nhất định sẽ liên lạc với cậu.”
Kiểu quan sát nhất cử nhất động Hoàng Hiểu Thành của Hà Lệ Lệ làm Vương Xán sợ hãi: “Lệ Lệ, tớ không chơi trò nối lại tình cảm với anh ấy. Anh ấy muốn làm gì, không liên quan đến tớ.”
“Tớ biết, dạo này tâm trạng tớ không vui nên thần kinh hơi có vấn đề một chút.”
“Cùng bạn bè đi hát, đến quán bar giải sầu, đừng có buồn bực một mình thế.”
“Đo hát, đi bar mà có thể giải tỏa tâm sự, thì nó căn bản không phải là tâm sự rồi.”
Vương Xán không có lời nào để nói.
“Tớ muốn nhờ cậu giúp một việc, Vương Xán, cậu đừng chê tớ mặt dày.”
Vương Xán không kiên nhẫn nữa, lại có chút hiếu kỳ muốn biết rốt cuộc đêm đó xảy ra chuyện gì bèn nhắn lại: “Chuyện gì?”
“Tớ muốn nhờ cậu sau khi gặp Hoàng Hiểu Thành, khuyên anh ấy đừng xind diều chuyển sang công ty mà họ chuẩn bị thành lập ở Trung Bộ.”
Vương Xán cười thầm vì đã không có tin tức mà mình muốn biết: “Nhưng tớ vốn không biết là Hoàng Hiểu Thành có ý định xin điều chuyển công tác. Hơn nữa, chuyện của tớ và anh ấy đã qua lâu rồi, tớ làm sao có thể can thiệp vào cuộc sống của anh ấy, thay đổi quyết định của anh ấy chứ?”
“Nhưng cách nghĩ của anh ấy liên quan đến cậu. Lần trước đi Hán Giang về, tâm trạng anh ấy luôn không yên. Anh ấy đã là nhân viên kỹ thuật cốt cán của công ty, nghiệp vụ rất vững lại giỏi tiếng Anh, rất có khả năng sẽ được cử sang nước ngoài làm việc. Đến tên ngốc cũng nhận ra rằng làm việc ở công ty có tiền đồ hơn.”
“Tớ đã nói rồi, tớ đã có bạn trai, ngoài lần gặp duy nhất đó, đã hai năm rồi bọn tớ không hề liên lạc.”
“Cũng chính về bây giờ cậu đã có bạn trai rồi nên càng phải nói rõ với anh ấy, đừng để anh làm chuyện ngốc nghếch.”
Cuối cùng kiểu nói chuyện thế này cũng làm Vương Xán ngán ngẩm: “Cõ lẽ cậu cho rằng cậu có trách nhiệm với anh ấy nhưng tớ thì không.”
Hà Lệ Lệ im lặng. Vương Xán đợi một lát rồi bật dậy đi tắm. Khi cô sấy khô tóc rồi bước đến trước màn hình máy tính thì thấy Hà Lệ Lệ gửi liên tiếp mấy đoạn đến.
“Cậu chưa bao giờ trải qua cảm giác, yêu một người đến mức không nhẫn tâm nhìn người ta chịu bất kỳ tổn thương nào. Vậy thì chúc mừng cậu, Vương Xán, định mệnh đã cho cậu cuộc sống vui vẻ hơn tớ.”
“Tất cả những thứ gọi là đạo lý tớ đều hiểu. Đoạn đường dài cùng anh ấy từ mẫu giáo đến trung học cũng không thể làm anh ấy nảy sinh tình cảm vượt qua thứ tình cảm bạn bè với tớ. Đã cùng nhau học tại một thành phố khác tro