Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1474 lượt.
mở thêm văn phòng ở Trung Bộ, địa điểm không phải Hán Giang mà là thành phố bên cạnh. Anh định xin điều chuyển về đó.”
Anh chủ động nhắc đến chuyện này, Vương Xán cũng nhanh chóng tiếp lời: “Nếu làm việc với công ty nước ngoài, ở lại tổng công ty không phải sẽ có nhiều cơ hội phát triển hơn sao?”
Hoàng Hiểu Thành không nhịn được cười: “Chắc em đã nói chuyện với Hà Lệ Lệ phải không? Những lời này chính xác là cô ấy khuyên anh.”
Vương Xán lúng túng. Cô thầm nghĩ đã hứa với Hà Lệ Lệ là sẽ không nhắc chuyện cô ấy với Hoàng Hiểu Thành, nhưng Hoàng Hiểu Thành vẫn như ngày xưa, nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng thật ra lại vô cùng nhạy cảm. Cô có muốn vòng vo với anh thì đúng là không dễ.
“Hà Lệ Lệ trước giờ rất thích anh.”Vương Xán quyết định nói hết: “Đừng nói với em là anh không biết gì. Cô ấy nhất định đã từng tỏ tình với anh.”
Hoàng Hiểu Thành cười ngượng ngịu: “Làm gì đến mức khoa trương đến vậy chứ? Trước đây cô ấy chưa từng nói với anh. Đúng là anh không biết. Anh nói với em từ lâu rồi mà, anh và Hà Lệ Lệ chỉ là hàng xóm, là bạn học từ mẫu giáo, ngủ thì cùng lắm là ngủ ở hai chiếc giường nhỏ cạnh nhau, khủng khiếp hơn thì là lúc đó đi chung một nhà vệ sinh. Thế đã đủ khiếp hơn thì là lúc đó đi chung một nhà vệ sinh. Thế đã đủ triệt để xóa đi tất cả những ý nghĩ tốt đẹp trong em rồi.”
Vương Xán nghĩ lại những nhà vệ sinh không phân biệt giới tính hồi học mẫu giáo, cũng không nhịn được cười, lém lỉnh hỏi anh: “Hai người đã từng nhìn trộm của nhau chưa?”
Hoàng Hiểu Thành vốn không bị làm cho khó xử: “Có vẻ em đã nhìn trộm của nhiều bạn khác rồi?”
“Này anh, hiếu kì nhìn những người có cấu tạo không giống mình là chuyện bình thường mà.”
“Anh chịu thua em, đến chuyện nhìn trôm của người khác mà em cũng đem ra nói một cách lý trực khí tráng như vậy.”
“Thế gọi là quang minh lỗi lạc nhé.” Vừa nói dứt lời, Vương Xán phát hiện vừa rồi cô cười nói hơi quá thân mật, có gì đó rất giống với hai năm trước khi hai người còn bên nhau. Cô vội kéo câu chuyện vào chủ đề trước: “Em luôn cảm thấy rằng, một người không thể không cảm nhạn được tình cảm của một người khác, trừ khi cố ý không để ý.”
“Anh thật sự không có tình cảm gì đặc biệt với cô ấy. Sống không xa chỗ cô ấy, lại là bạn học từ lâu nhưng rất ít khi qua lại. Anh chỉ nhớ là hồi nhỏ cô ấy rất được cô giáo quý mến, luôn là cán bộ lớp, rất đanh đá, nói đúng ra là lên cấp hai, cô ấy vẫn được coi là một cô gái đánh đá. Lên cấp ba sau khi học phân ban, bọn anh không cùng lớp nữa, cảm giác cô ấy hiền dịu đi nhiều.”
“Anh chưa từng nghĩ một cô gái vô duyên vô cớ, luôn tỏ đanh đá với mình là vì có nguyên nhân khác sao?”
Hoàng Hiểu Thành buồn cười: “Thích ai là bắt nạt người ấy, em muốn nói điều này sao? Chiêu này không linh nghiệm với anh rồi. Hồi nhỏ anh rất bạo lực, không có chút phong độ nào cả, ai mà ghê gớm với anh, anh còn ghê hơn cả người ấy. Theo như những lời cô ấy tố cáo thì anh cũng đã từng bắt nạt rất nhiều bạn.=. nhưng anh thật sự không có ấn tượng gì hết.”
“Sau này cô ấy hiền dịu, nhất định là đã nhận thức ra điều này. Một người chủ động thay đổi bản thân, tất nhiên không phải vô duyên vô cớ.”
“Tiểu Xán, em đang muốn thuyết phục anh đón nhận tình cảm Hà Lệ Lệ đấy à?”
Vương Xán yên lặng, tự giải thích: “Có phải em giống một bà cô lắm chuyện đúng không? Xin lỗi, Hiểu Thành, em không hề có ý định can thiệp vào cuộc sống tình cảm của anh đâu. Em chỉ cảm thấy, tình cảm của Lệ Lệ đối với anh rất sâu sắc, nếu chỉ vì vẫn chưa nói rõ ràng mà bị anh thờ ơ sẽ khó tránh khỏi đáng tiếc.”
“Không đến mức nghiêm trọng như em nói đâu. Thật ra cô ấy đã từng nói với anh, chỉ một lần sau khi đón Tết ở nhà lên Thượng Hải. Hôm đó cô ấy hơi say, dù sao anh vẫn chưa có bạn gái, cô ấy cũng chưa có bạn trai, lại cùng cô đơn ở Thượng Hải, hay là thử hẹn hò xem sao?”
Tình huống không nằm trong dự định
Vương Xán chuẩn bị đi thăm quan cùng Trần Hướng Viễn.
Chiều thứ sáu, lẽ ra vẫn phải tham gia buổi báo cáo hoạt động xây dựng mới nhưng Vương Xán đã nói trước với chủ nhiệm Dương tìm đồng nghiệp khác thay thế nên hoàn toàn không có vấn đề gì. Chỉ là cô không biết xin phép mẹ như thế nào, điều này làm cô rất đau đầu.
Vương Xán chưa bao giờ có thói quen nói dối, giấu giếm bố mẹ điều gì. Nhưng cô có thể tưởng tượng được, mẹ sẽ không dễ dàng phê chuẩn cho cô đi chơi rồi ngủ bên ngoài cùng với bạn trai vừa qua lại chưa được bao lâu.
Cô chọn phương pháp xin phép rất có sách lược: “Người ta nói là đi thăm quan, phải ngủ ở ngoài một đêm, nhưng không nói là cắm trại ngoài trời.”
Vương Xán không dám pha trò trêu mẹ nữa, chỉ đành cúi đầu nghe bà dạy. Bà Tiết Phượng Minh vẫn muốn tiếp tục nói, ông Vương Thao chạy đến giải cứu cho con gái: “Được rồi, được rồi. Con gái chúng ta có chừng mực mà. Tiểu Xán, đi chơi vui vẻ nhưng chú ý an toàn nhé!”
Vương Xán vội vàng gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng ý: “Con cảm ơn bố. Con sẽ chú ý.”
Sáng sớm thứ bảy, Vương Xán xách một ba lô thể thao, nhẹ nhàng