Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
nay, khi Vương Xán nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào nhà đã gần mười hai giờ đêm, nằm ngoài dự đoán của cô, bà Tiết Phượng Minh vẫn chưa đi ngủ. Bà đang cầm một cuốn sách ngồi trên sofa đọc, rõ ràng là đang đợi cô về.
Vương Xán vừa thầm kêu vừa cười nói: “Mẹ, mai còn phải đi làm, sao mẹ vẫn chưa ngủ?”
“Con cũng biết ngày mai phải đi làm à?” Bà Tiết Phượng Minh nói bằng giọng quở trách, vỗ vỗ ghế ra hiệu cô ngồi xuống.
Vương Xán ngoan ngoãn bước tới: “Mẹ, hôm nay bộ phim dài quá nên con về hơi muộn. Lần sau con sẽ cố gắng về sớm, mẹ không phải đợi con đâu.”
“Tiểu Xán, mẹ biết chuyện yêu đương là như thế nào, nhưng hai đứa qua lại với nhau chưa lâu, còn phải tìm hiểu kĩ về nhau, không thể quá… nồng nhiệt như vậy được, sẽ có những ảnh hưởng không tốt.”
Mặt Vương Xán đỏ lựng lên, cô biết mẹ đã nhìn thấy nụ hôn tạm biệt của cô và Trần Hướng Viễn từ trên lầu, chỉ đành thật thà nói: “Vâng, sau này con sẽ chú ý.”
“Con đã trưởng thành rồi, mẹ không định cả ngày canh giữ con. Mẹ chỉ có thể khuyên bảo con, hai người giữ khoảng cách hợp lý mới giữ được những bí mật cần thiết.”
“Mẹ, con hiểu rồi!”
“Quan hệ của hai đứa đến mức nào rồi?”
Câu hỏi này đúng là không có cách nào để trả lời. Vương Xán níu áo mẹ, mặt dày cười tươi, cô gắng chối cãi: “Mẹ, lúc nãy mẹ cũng nói rồi, không phải là mẹ không biết chuyện yêu đương là như thế nào, sao mẹ còn hỏi con làm gì?”
Bà Tiết Phượng Minh rõ ràng là không có ý định cho qua dễ dàng như thế: “Xán Xán, mẹ đã nói với con không biết bao nhiêu lần rồi, nên có nói thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Chuyện yêu đương tuyệt đối không thể tùy tiện buông thả được. Chuyện tình cảm nhất định phải từng chút từng chút một mới có thể lâu bền. Con phải hiểu mọi mặt về anh ta, đừng chỉ có chú ý đến ưu điểm bên ngoài. Con cần biết, không khó để yêu những mặt tốt của đối phương, nhưng nếu con biết được cả những mặt xấu của đối phương mà vẫn đón nhận thì hai người mới có thể tiếp tục ở bên cạnh nhau.”
Vương Xán gật đầu nghe giáo huấn: “Mẹ, những lời này mẹ nói rất đúng.”
“Có lời nào mẹ nói không đúng không?”
“Hi hi, câu nào cũng có lý ạ. Những lời khuyên vàng ngọc này, con nhất định sẽ tạc sâu trong lòng.”
“Con đừng có ba hoa với mẹ.” Cuối cùng bà Tiết Phượng Minh cũng không thể chống lại những lời nói bùi tai của con gái, không ngăn được nụ cười nhưng vẫn nói: “Còn một chuyện nữa. Hai đứa đừng có cả ngày dính lấy nhau, như thế rất dễ bị cuốn vào, đặc biệt là đàn ông, một khi đã bị kích động là sẽ phát sinh nhu cầu. Con nhất định phải lý trí, giữ khoảng cách bảo vệ chính mình, không được dễ dãi để xảy ra… những chuyện không nên. Con gái một khi biểu hiện dễ dãi, buông thả, sẽ không có được sự tôn trọng của đối phương. Và quan trọng hơn, nếu hai bên phát hiện tính cách không hợp nhau, quan hệ yêu đương không thể tiếp tục được nữa, lúc đó có hối hận cũng không kịp nữa rồi.”
Miệng Vương Xán nhất thời khô cứng, tim cô bỗng đập có chút không theo quy tắc nào. Cô mở miệng mà không biết nên nói gì. Bà Tiết Phượng Minh nhìn chằm chằm vào cô: “Xán Xán, con có đang nghe mẹ nói không đấy?”
“Con đang nghe, đang nghe.” Cô liến thoắng trả lời: “Con biết là mẹ muốn tốt cho con.”
Thái độ ngoan ngoãn nghe theo của Vương Xán làm bà Tiết Phượng Minh rất hài lòng: “Thật ra mẹ và bố rất tin tưởng con. Nếu tình cảm của con và Tiểu Trần tốt đẹp, qua một thời gian nữa, con có thể dẫn cậu ấy về nhà ăn cơm, để bố mẹ giúp con chấm điểm.”
“Vâng, chuyện này nói sau nhé mẹ.” Vương Xán không nghĩ nhanh như vậy mà đã đưa Trần Hướng Viễn về nhà để nhận sự xét duyệt của gia đình, sau đó quan hệ của hai người sẽ tiến triển dưới con mắt quan sát triệt để của bố mẹ. “Mẹ, không còn sớm nữa, mẹ cũng nghỉ ngơi đi.”
Vương Xán về phòng, nằm vật ra giường, không thể không có chút cảm giác tội lỗi. Cô không phải là con thỏ trắng nhỏ có chuyện gì cũng báo cáo với mẹ. Nhưng cô cũng không quen nói dối mẹ một cách thản nhiên như thế.
Điều quan trọng hơn là, cô không chắc chắn giữa cô và Trần Hướng Viễn có phải là đã đi quá nhanh rồi không. Dù sao cũng chỉ quen nhau vào cuối mùa xuân, bây giờ mới chỉ là cuối hè đầu thu. Cho dù mùa hè ở nơi đây có dài như thế nào thì cũng chỉ là một mùa mà tình yêu của họ đã không còn là tình yêu trong sáng đơn thuần nữa rồi. Nó đã phá vỡ lời khuyên ân cần của mẹ là phải duy trì khoảng cách.
Đây có phải là bị kích động không? Nhưng Trần Hướng Viễn không phải là người dễ bị cảm xúc khống chế và cô tự nhận mình không phải là người kích động. Hơn nữa, thật ra từ khi hai người bắt đầu qua lại, mọi chuyện đã không hề thuận lợi.
Không biết từ ngày nào, cô đã bỏ hết sự lưỡng lự, phân vân, chỉ muốn đắm chìm vào không gian thân mật bên cạnh anh, quay đầu lại là điều không thể. Hơn nữa dư vị đụng chạm thân thể như vậy, mỗi lẫn nghĩ đến, trái tim cô vẫn còn xao động, làm sao có thể từ bỏ được chứ?
Lo lắng của tôi rất thực tế
Sáng hôm sau, Vương Xán đang chuẩn bị đến Cục nhà đất viết một bà