Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1495 lượt.
anh chậm chạp và mạnh mẽ kéo cô lại, một tay ôm chặt lấy cô rồi hôn lên môi cô.
Nụ hôn của Trần Hướng Viễn càng lúc càng đắm đuối, từ từ chạm đến nơi anh chưa bao giờ chạm đến - bả vai và xương quai xanh cô, rồi tiếp tục xuống dưới, càng lúc càng mãnh liệt, nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ, nhanh rồi chậm. Vương Xán tì chặt vào vai Trần Hướng Viễn, tiềm thức mơ hồ đáp lại. Lúc này cô không nhớ đến bất cứ lời giáo huấn nào của mẹ, toàn bộ trái tim và thể xác bỗng dưng chỉ biết dùng tình yêu và sự nồng nhiệt đáp lại người đàn ông trước mặt.
Trần Hướng Viễn vén chiếc áo T-shirt rộng rãi của Vương Xán lên, ngón tay thon dài vuốt ve từng đường cong trên cơ thể cô, lớp cơ bụng cọ xát vào làn da mỏng manh của cô. Vương Xán vì lo lắng và xấu hổ nên toàn thân cứng đờ rồi tự nhiên nảy sinh một niềm hưng phấn, giống như một tia lửa nhỏ dưới đáy tim bỗng được đốt cháy, sức nóng của nó được phả ra rồi bay lên cao.
Lúc này, Trần Hướng Viễn bỗng nhiên dừng lại không hôn cô nữa, cô không hiểu mở mắt nhìn anh. Làn môi nóng bỏng của anh đặt trên đôi mắt cô, nhẹ nhàng hôn rồi thì thầm hỏi: “Vương Xán, có được không?”
Vương Xán hiểu câu nói này có nghĩa là gì. Cô không trả lời, chỉ nhắm nghiền mắt lại, càng nép chặt mình vào người Trần Hướng Viễn, để mặc cho anh bế cô lên giường.
Vương Xán không hề lường trước là bản thân lại cho đi lần đầu tiên nhanh đến vậy. Không phải vì những lời giáo huấn của mẹ mà cô vốn định ung dung thong thả cảm nhận tình yêu, đợi đến khi tình đã cảm sâu sắc rồi, cô sẽ tự nguyện trải nghiệm thứ cảm xúc đó mà không có chút miễn cưỡng nào.
Thế nhưng Vương Xán đã quên rằng, thế giới này có rất nhiều việc không nằm trong dự định. Dục vọng và tình cảm lại đúng là một tình huống không nằm trong số đó.
Khi Trần Hướng Viễn tiến sâu vào trong Vương Xán, cô cảm thấy rất đau nhưng không phản ứng quá gay gắt. Thế nhưng cô không đẩy anh ra bởi cảm xúc từ những cử chỉ âu yếm và nụ hôn của anh rất mãnh liệt.
Vương Xán biết rõ rằng, đã không thể dừng lại được nữa rồi.
Chuyện tình yêu
Vương Xán bị tiếng chuông điện thoại ở phòng khách làm cho tỉnh giấc. Trời đã tối rồi, phải mất chút thời gian cô mới thích ứng với không gian mờ tối của căn phòng, mơ hồ nhìn lên tấm trần nhà lạ lẫm rồi tỉnh lại. Cô mâu thuẫn phân vân, xúc cảm lạ lẫm, lo lắng, cơ thể đau nhức, mệt mỏi không chút sức lực nên đã ngủ quên mất. Cô đang định rướn người lên thì bối rối phát hiện trên người mình không mặc gì.
Trần Hướng Viễn ấn nhẹ người cô xuống rồi nói: “Để anh.”
Anh bước xuống giường lấy quần áo mặc lên người rồi lại nhặt quần áo của Vương Xán đặt cạnh gối cô. Vương Xán không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ thấy mặt cô nóng bừng bừng. Tiếng chuông điện thoại của cô vẫn không ngừng vang lên ngoài phòng khách. Trần Hướng Viễn nói: “Để anh đi lấy cho em, chắc là ở trong ba lô của anh.”
Trần Hướng Viễn vừa bước ra khỏi phòng ngủ, Vương Xán vội mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất. Khi anh bước vào, chiếc điện thoại của cô vẫn đang đổ chuông. Vương Xán nhìn dãy số, quả nhiên là số điện thoại ở nhà. Cô vội nghe máy, giọng mẹ vừa lo lắng vừa tức giận: “Sao con không nghe điện thoại? Mẹ và bố con sắp lo lắng đến chết đây.”
Nghe được câu nói của anh, Vương Xán rất vui, ôm chặt lấy anh hồi lâu mới nhẹ nhàng nói: “Đưa em về nhà đi.”
Về đến nhà, Vương Xán không tránh khỏi cảm giác trống rỗng. Những lời giáo huấn thường ngày của mẹ bỗng nhiên đồng loạt xuất hiện trong đầu khiến cô có cảm giác tội lỗi. Cô né tránh cái nhìn của mẹ một cách bản năng, viện cớ ngồi xe nửa ngày trời nên đi tắm trước.
Vương Xán tắm rất lâu mới bước ra ngoài. Bà Tiết Phượng Minh đã làm xong bữa tối từ lâu. Ba người ngồi trước bàn ăn, bố mẹ hào hứng hỏi cô đi chơi thế nào, cô cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, lấy tinh thần kể cho họ nghe về chuyến dã ngoại, về phong cảnh trên đường đi.
Ăn tối xong, cô lắc eo nũng nịu nói: “Mệt rồi, mệt rồi! Con đi ngủ trước đây, mai còn phải đi làm nữa.”
Tất nhiên, cho dù là nằm trên giường nhưng Vương Xán không dễ đi vào giấc ngủ. Bây giờ cô đã có thể hiểu được những kinh nghiệm được nói ra từ miệng người khác, từ những quyển sách và trải nghiệm thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trong ánh sáng ảm đạm và êm dịu, dường như đã sinh ra một xúc cảm như những luồng điện vô hình từ ngón tay của anh đến cổ cô. Cái ôm chặt và nóng bỏng ấy dường như làm cô nghẹt thở; những lời nói thì thầm nhỏ nhẹ bên tai là những lời mà cô không tưởng tượng được do Trần Hướng Viễn nói; những cái vuốt ve âu yếm, sự giao hòa thân thể làm cô run rẩy…
Vương Xán có không ít lý thuyết và những hiểu biết được truyền thụ gián tiếp. Cô được biết, thông thường lần đầu tiên sẽ có cảm giác sung sướng đến nỗi thấy mình như sắp lìa cõi đời. Những điều ấy cô biết qua ngôn tình của Đài Loan hoặc tiểu thuyết lãng mạn phương Tây. Trong cuộc sống hiện thực thì xác suất ấy dường như là con số không. Lần đầu tiên của cô cũng như vậy, nhưng hoảng loạn nhiều hơn xú