XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.

i phỏng vấn về công việc thường ngày. Cô ung dung ngồi trên xe bus nghe những bài hát trong MP3, vừa lật giở cuốn ghi chép để chuẩn bị câu hỏi phỏng vấn. Nhưng tâm trạng vui vẻ của cô ngay lập tức bị đứt đoạn khi nhận được điện thoại của chủ nhiệm Dương.
Chủ nhiệm Dương nói với cô là anh ta vừa nhận được nguồn tin, tại hiện trường tòa nhà “Thanh niên của tương lai” đang có rất nhiều người mua nhà phẫn nộ tụ tập, phản đối nhà đầu tư tự động thay đổi kế hoạch thiết kế, anh ta bảo cô lập tức qua đó phỏng vấn.
Trong lòng Vương Xán có chút hồi hộp. Tòa “Thanh niên của tương lai” là tòa nhà được đầu tư bởi công ty Tín Hòa của ông Thẩm Gia Hưng - bố Thẩm Tiểu Na. Cô không kịp suy nghĩ nhiều, xuống xe ở trạm gần nhất, bắt taxi rồi vội đến thẳng đó.
Tòa nhà “Thanh niên của tương lai” nằm trong khu vực giao thông kéo dài ở rìa thành phố. Tình hình hiện tại nghiêm trọng hơn những gì Vương Xán nghĩ. Một tấm băng rôn lớn treo trên tấm biển quảng cáo viết dòng chữ dài: “Kịch liệt phản đối gian thương bất lương lừa gạt người mua”. Hàng loạt người mua nhà đứng kín phòng kinh doanh, vây xung quanh nhân viên bán nhà, phẫn nộ chất vấn, có người kích động, thậm chí còn giơ tay đẩy đổ chiếc sa bàn mô hình ở giữa, lực lượng bảo vệ đã lên ngăn cản, hai bên xô đẩy làm cho tình hình càng thêm hỗn loạn.
Nên nói chuyện này với anh ấy như thế nào? Tất nhiên cô không chút hoài nghi bản thân có trách nhiệm trong công việc, không có chút tình cảm cá nhân nào, lập trường phỏng vấn cũng không nghiêng về phía nào, viết bài vô cùng khách quan. Hơn nữa còn dành thời gian để công ty Tín Hòa giải thích, chỉ là họ không hồi đáp cô. Nhưng với mối quan hệ của Trần Hướng Viễn và Thẩm Gia Hưng, nghe đến chuyện này, e rằng anh ấy sẽ không thể vui được.
Lúc này đồng nghiệp Lý Tiến Hiên của Vương Xán cũng vội vàng đi ra, làm hiệu chào hỏi cô rồi bước về quán café đối diện. Cô gọi anh ta lại: “Đợi chút, tôi hỏi anh một chuyện.”
“Cứ nói.”
“Nếu có người cung cấp nguồn tin, nói café của Lục Môn có vấn đề, chủ nhiệm Dương giao cho anh viết bài, anh sẽ làm thế nào?”
Lý Tiến Hiên trợn mắt nhìn Vương Xán: “Cô một ngày không cười tôi yêu thầm Tô San thì sẽ chết à?”
“Này, tôi hỏi anh nghiêm túc đấy.”
Anh ta cảnh giác: “Lẽ nào cô nghe ngóng được tin tức gì nói bột café cô ấy bán có vấn đề sao?”
“Anh đừng có nhạy cảm quá!” Vương Xán khóc dở mếu dở: “Nếu, tôi nói là nếu cơ mà.”
Lý Tiến Hiên thở phào nhẹ nhàng “xí” lên một tiếng: “Cứ cho là cô không học chuyên ngành viết tin tức thì cũng làm phóng viên ba năm rồi, cái này vẫn cần tôi phải dạy sao?”
“Tất nhiên không cần anh phải dạy tôi viết như thế nào, ý tôi là, nếu xuất hiện tình huống như vậy, trước khi anh viết anh có đấu tranh tư tưởng rằng khi viết xong rồi sẽ đối diện với Tô San như thế nào không?”
Lý Tiến Hiên tỏ ra đang suy nghĩ, sau một lúc mới nói: “Cô có nhất định phải lấy một giả thiết kiểu trời đấu tranh với người để kiểm tra tố chất nghề nghiệp của tôi không? Vậy cô thử nói xem, một quán café có thể xảy ra chuyện gì khiến tôi phải khó khăn quyết định giữa hai lựa chọn?”
Vương Xán cười trách mắng: “Anh đúng là chả ra sao, đến một cái giả thiết mà cũng không dám trả lời.”
“Tôi lại chưa từng nghĩ một chuyện như vậy lại khiến cô ấy và tôi liên hệ với nhau. Trước mắt như vậy là tốt rồi. Cô ấy mở quán café, tôi đến đó uống café viết bài. Cuộc sống của hai người đều rất tốt, tại sao phải giả thiết một tai họa để chứng minh cái gì chứ?”
Vương Xán không biết làm thế nào, biết người khác không thể cho cô một đáp án bèn khẽ lắc lắc đầu: “Được rồi, tôi không làm lỡ việc tiếp tục yêu thầm vĩ đại và có tiền đồ này của anh. Đi may mắn nhé!”
Vương Xán nhìn Lý Tiến Hiên bước vào quán Lục Môn, cô gọi điện cho Trần Hướng Viễn, anh nhanh chóng bước ra. Sau khi lên xe, anh lấy trong hộp đựng đồ trong xe một hộp nước hoa màu xanh nhạt đưa cho cô: “Tiểu Na vừa đi Hồng Kông về, có mua tặng em một lọ nước hoa. Cô ấy nói mùi nước hoa này có lẽ rất hợp với em, hi vọng em sẽ thích.”
Vương Xán đón nhận, cảm thấy vô cùng áy náy, nhất thời không biết nên nói thế nào. Một lúc sau cô mới đáp lời anh: “Cô ấy thật có lòng, thay em cảm ơn cô ấy nhé!”
Trần Hướng Viễn đưa Vương Xán đi ăn. Mặc dù ăn những món hải sản tươi ngon cô thích, nhưng cô lại có vẻ bất an. Anh luôn chu đáo ân cần, tất nhiên là đã nhận ra: “Hình như em có tâm sự gì đó?”
“Không có gì đâu, Hướng Viễn, công ty Tín Hòa dạo này thế nào?”
“Bên công ty thời trang mặc dù đã bổ nhiệm tổng giám sát mới nhưng năng lực vẫn thua xa người tiền nhiệm. Tình hình hiện tại cũng không mấy khả quan. Tiểu Na và cô Lưu đang rất bận. Nhưng cuối cùng Tiểu Na làm việc cũng nghiêm túc hơn trước rồi. Về công ty bất động sản…” Anh trầm ngâm một chút, “Thẳng thắn mà nói, vấn đề tiền vốn lần trước em hỏi anh vẫn còn tồn tại. Chú Thẩm đã đến Thâm Quyến, định mời một vị giám đốc chuyên ngành nổi tiếng về làm phó tổng với hi vọng dựa vào năng lực của anh ta thúc đẩy kế hoạch bán căn hộ giai đoạn thứ nhất và vượt qua cửa ải khó khăn n