XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

ày. Nếu không, khi nguồn vốn bị đứt đoạn, đừng nói là công ty bất động sản gặp khó khăn lớn mà thậm chí còn kéo theo khó khăn trong hoạt động của công ty thời trang.
Hóa ra đúng là ông Thẩm Gia Hưng đi công tác, thảo nào mà ông ta tắt điện thoại, không hồi đáp các cuộc gọi của cô. Hóa ra tình hình tiền vốn của công ty bất động sản Tín Hòa còn nghiêm trọng hơn tin đồn người ta vẫn nói. Ngày mai bài viết được đăng báo rồi, e rằng tình hình bán căn hộ sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ… các kiểu dự đoán bỗng chốc quay tròn trong đầu cô.
“Bình thường tốc độ bóc tôm của anh hoàn toàn không kịp với tốc độ ăn của em. Hôm nay em không muốn ăn hay là có chỗ nào không khỏe?”
Nhìn ánh mắt quan tâm ẩn chứa nụ cười của anh, Vương Xán hoàn toàn mất đi dũng khí.
Cô tự an ủi mình nghĩ, báo cáo đã đưa cho chủ nhiệm Dương xem qua. Thời điểm này, có lẽ bộ phận biên tập cũng sắp xếp vị trí đăng báo rồi, có nói ra cũng không giải quyết được gì. Dù sao Vãn báo luôn đi theo con đường của người dân thành phố, phong cách không hề sắc cạnh, bài báo của cô khá khách quan, không đem sắc thái bình luận, không hề có thêm bất cứ tình cảm chủ quan nào. Bây giờ một khi giải thích, có khi lại có chút khó nói, chi bằng đợi ngày mai lên báo rồi hẵng hay.
Có tâm tư trong lòng nên Vương Xán cũng không còn tâm trạng đến nhà Trần Hướng Viễn. Cô nói thấy người hơi mệt nên muốn về nhà sớm.
Vương Xán tất nhiên hiểu rằng, cô thật sự rất trân trọng tình cảm ngọt ngào vừa bắt đầu giữa mình và Trần Hướng Viễn. Thế là cô trốn chạy khả năng xung đột một cách bản năng. Thế nhưng cách trốn chạy này quả thật có chút buồn cười, cô luôn có một nỗi bất an khó có thể trở lại bình thường, thế nên giấc ngủ cũng bị ảnh hưởng lớn.
Sáng hôm sau, Vương Xán dậy rất sớm, cô vội vàng chạy đến tòa soạn. Cầm tờ báo ra ngày hôm nay, lật đến mặt đăng tin tức kinh tế. Cô phát hiện bài viết của mình chiếm một vị trí nổi bật trong tờ báo, bài viết đăng lên về cơ bản không xóa bỏ chi tiết nào. Cô đọc lại một lần nữa, tin tưởng rằng bản thân viết vô cùng cẩn thận, không hề có một vấn đề nào phát sinh. Thế nhưng đối với công ty Tín Hòa mà nói, đây tất nhiên là một bài báo không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Thẩm Gia Hưng xem xong, nhất định sẽ rất tức giận. Còn Trần Hướng Viễn có phản ứng như thế nào thì thật sự cô không thể tưởng tượng ra được.
Vương Xán ngồi thừ ra một lúc, miễn cưỡng gửi cho Trần Hướng Viễn một tin nhắn để anh đọc tin của Vãn báo.
Khoảng nửa tiếng sau, Trần Hướng Viễn gọi điện cho cô: “Xán Xán, sao em không đợi chú Thẩm quay về, phỏng vấn chú ấy xong có thể tiếp tục viết bài này mà.”
Giọng của Trần Hướng Viễn rất điềm tĩnh, Vương Xán lại nghe trong đó có chút trách móc: “Em đã cố gắng liên lạc với ông ấy nhưng ông ấy luôn tắt điện thoại. Sau đó, em cũng gọi cho thư kí của ông ấy nói rõ tình hình. Ông ấy vẫn không hồi đáp cho em. Công ty Tín Hòa cũng không có bất kì một vị lãnh đạo nào chủ động liên lạc với em.”
“Tối qua khi em hỏi về tình hình của Tín Hòa, bài báo này đã viết xong rồi phải không?”
“Vâng.”
Sau một hồi im lặng, Trần Hướng Viễn nói: “Xán Xán, về bài báo này, anh không có gì để nói. Nhưng em đã biết từ lâu, anh cũng nói rõ với em rồi, tình hình của Tín Hòa hiện tại rất khó khăn, bài báo này của em đúng là dầu đổ thêm lửa. Anh nhận thấy em hoàn toàn có thể đưa ra phương pháp giải quyết dựa trên lợi ích của khách hàng. Dù sao em cũng nên nói trước với anh, anh sẽ đi nhắc nhở Tín Hòa tiến hành phương pháp hợp lý. Cách này tốt hơn việc em trực tiếp viết bài báo này.”
Anh phê bình trực tiếp như vậy đấy. Vương Xán dường như có chút ngạc nhiên: “Nhưng Hướng Viễn, anh không phải nhân viên của Tín Hòa, hơn nữa em lại là một phóng viên chuyên về tin tức bất động sản. Em chỉ là làm công việc được giao của mình. Bài báo này nếu không phải em viết thì nhất định cũng do phóng viên khác viết. Anh đi nhắc nhở Tín Hòa, có khi để họ đến tòa soạn thương lượng, ép bài viết xuống. Nói thẳng thắn, khả năng thành công như vậy rất thấp, hơn nữa sẽ chỉ làm cho sự việc càng thêm rắc rối mà thôi.”
Trần Hướng Viễn nói với giọng lạnh nhạt: “Quan hệ giữa anh và Thẩm gia em hiểu rất rõ. Anh cứ nghĩ, trước khi viết bài em sẽ nói trước với anh một tiếng. Chuyện này không hề mâu thuẫn với nguyên tắc và lập trường của em. Xin lỗi, anh còn có chút việc. Anh cúp máy trước đây. Tạm biệt!”
Một lát sau Vương Xán vẫn chưa định thần được. Phản ứng của Trần Hướng Viễn quá mãnh liệt, thật sự vượt qua sức tưởng tượng của cô. Cuộc nói chuyện vừa rồi không giống cuộc tranh luận của các đôi tình nhân. Nó lại giống một cuộc tranh luận gay gắt của hai người không thân thiết lắm về một chuyện gì đó. Cảm giác xa cách sinh ra với tốc độ nhanh như vậy làm cô bị chấn động rất lớn.
Cho dù tâm trạng có xấu đến thế nào thì vẫn phải tiếp tục làm việc. Vương Xán theo kế hoạch từ đầu vẫn đến cục bất động sản phỏng vấn rồi lại về tòa soạn viết bài. Avatar trên MSN của Trần Hướng Viễn vẫn tối đen, cũng không gọi điện cho cô. Có vài người mua nhà lưu số điện thoại của cô