Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
iểu về cách thử rượu.”
“Điều này không cần lo lắng, chúng tôi vốn không có truyền thống uống rượu nho lắm. Nói là bữa tiệc thử rượu chứ thật ra là những người kinh doanh học đòi làm sang, ngoài việc liên lạc những khách hàng cũ, tiện thể cũng thay người tiêu dùng giới thiệu mà thôi.” Cao Tường lấy ra một phong bao đựng thiệp mời đưa cho Vương Xán, phía trên có một dòng chữ nắn nót: “Thân mời cô Vương mở thiếp” rồi nói: “Tôi vốn định nhờ Tô San giúp tôi chuyển cho cô, đúng lúc gặp cô ở đây, cô nhất định phải đến đấy.”
Vương Xán đồng ý rồi nhận thiệp mời: “Tôi cảm thấy việc thử rượu vẫn là một việc thần bí, lắc lắc, ngửi rồi thử mà đã có thể biết được rượu ngâm bao nhiêu năm, khí hậu lúc đó thế nào, loại nho nào. Hơn nữa còn có thể miêu tả hương vị của rượu bằng những từ ngữ rất lạ: mê hoặc, rực rỡ, tinh tế, cổ xưa… Tóm lại, tôi không thể tưởng tượng được rằng những từ này có thể lấy ra để nói về rượu.”
Cao Tường cười: “Chắc là cô đã xem bộ phim “Ly rượu cuộc đời” đúng không?”
Vương Xán gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy. Hôm đó, khi nghe anh Cao nói sẽ mua biệt thự làm câu lạc bộ rượu, tôi viết bài cần tài liệu nên đồng nghiệp đã giới thiệu tôi xem bộ phim này, coi như là bổ sung kiến thức. Không biết anh Cao kinh doanh về rượu là đơn thuần coi nó những một nghề, hay chỉ là một sở thích bên ngoài?”
“Có chút giống như đang phỏng vấn rồi!”
Mặc dù anh không yêu cầu viết bài, nhưng đó là bệnh nghề nghiệp của phóng viên, luôn muốn hiểu hơn một chút về bối cảnh. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ dùng đến nó.”
“Đúng là tôn trọng nghề nghiệp, rất đáng biểu dương. Suy nghĩ của người kinh doanh thật ra rất tầm thường. Thị trường rượu nho trong nước mới nổi nhưng rất có tiềm năng, rất đáng để đầu tư. Nhưng tôi thừa nhận…” Cao Tường nhún vai: “Tôi rất thích uống rượu vang.”
“Nếu thống nhất được sở thích và kinh doanh thì thật tốt.”
“Có lúc chúng ta thích những thứ giống nhau, không tránh khỏi việc vô tình hay hữu ý thần thánh hóa nó. Cho dù là uống café hay uống rượu vang, nghiên cứu các sản phẩm, bất động sản, nghiên cứu vị giác, thậm chí còn phải hiểu rõ nguồn gốc lịch sử của nó, có lẽ không hề có ma lực. Một khi biến sở thích thành kinh doanh thì sở thích sẽ không còn đơn thuần nữa.”
Cao Tường bỗng dưng nói chuyện rất sâu sắc, Vương Xán nhất thời có chút ngỡ ngàng. Cao Tường lại cười, uống hết ly café rồi đứng dậy: “Cô Vương, tôi đi trước đây. Cô về nhà ngủ một giấc ngon lành, có thể tất cả những phiền muộn sẽ không làm cô lo lắng nữa. Hẹn gặp cô vào thứ bảy.”
Vương Xán không nghĩ là cô về nhà mơ một giấc mơ đẹp là có thể quên hết phiền muộn. Ngày mai cho dù bắt đầu một ngày mới nhưng những mâu thuẫn lại không thể tự dưng biến mất. Cô suy nghĩ rồi nhấc điện thoại gọi cho Trần Hướng Viễn. Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không có người nghe.
Trần Hướng Viễn từng nói với cô, cuộc sống của anh luôn rất đơn giản. Trước khi yêu cô, sau khi tan sở nếu không đi tiếp khách ở đâu đó, anh thường về nhà bố mẹ ăn cơm, sau đó trở về nhà pha một ly café, vừa nghe nhạc vừa đọc sách, đến chín giờ tối sẽ đến tập thể thao ở một phòng tập gần đó. Bây giờ vẫn chưa đến bảy rưỡi, có lẽ là thời điểm anh ấy đang ở nhà. Nếu nói anh giận cô đến mức không nghe điện thoại thì đúng là nằm ngoài tưởng tượng của cô.
Một lúc sau, Vương Xán tiếp tục gọi cho Trần Hướng Viễn. Lần này đổ hai hồi chuông liền có người nhấc máy, cô nghe được giọng của Thẩm Tiểu Na ở đầu bên kia: “Vương Xán, chào cô.”
Vương Xán hoàn toàn không nghĩ được rằng điện thoại của Trần Hướng Viễn lại ở trong tay Thẩm Tiểu Na, lưỡng lự một lúc, cô nói: “Tiểu Na, chào cô. Xin hỏi Trần Hướng Viễn có ở đó không?”
“Anh ấy đang nói chuyện với bố tôi.”
“Vậy lát nữa tôi gọi lại…”
“Đợi một lát, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Cô cứ nói.”
Thẩm Tiểu Na lạnh lùng: “Cô viết bài báo nhằm thẳng vào công ty của bố tôi thì tôi không nói, nhưng cô lại kéo cả anh Hướng Viễn vào. Tôi muốn hỏi cô, rốt cuộc cô có ý đồ gì?”
Vương Xán vô cùng kinh ngạc: “Tiểu Na, bài báo đó không hề nhằm vào bất kì ai, chỉ là phản ánh sự thật về ý kiến của người mua nhà, hơn nữa tôi nhắc đến Trần Hướng Viễn ở chỗ nào chứ?”
“Anh ấy giới thiệu bố tôi thương lượng với giám đốc chi nhánh anh ấy về kế hoạch thế chấp vay vốn mới, đã đi đến giai đoạn thẩm duyệt rồi. Bài báo của cô đăng lên, ngân hàng trả lời rõ ràng là hủy cho vay. Bố tôi không nhận được vốn vay thì cũng đành nhưng anh Hướng Viễn đang trong thời kì quan trọng để được thăng chức. Cô nghĩ xem, ban lãnh đạo ngân hàng sẽ đánh giá anh ấy thế nào?”
Vương Xán sững người một lúc, miễn cưỡng nói: “Tôi không biết chuyện này.”
Thẩm Tiểu Na “hừ” lên một tiếng: “Cô căn bản không quan tâm đến anh Hướng Viễn, còn đem cả lòng đố kị của cô với tôi vào bài báo, cô đúng là quá khắc nghiệt, quá vô lý.”
Thẩm Tiểu Na cúp điện thoại, Vương Xán cứng đờ người.
Lý do mà Thẩm Tiểu Na gán cho cô quả thực quá hoang đường. Cho dù cô có tức giận đến thế nào chăng nữa cũng chỉ có thể an ủi bản thân: đó chỉ là những lời nói của