Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1501 lượt.

Trần Hướng Viễn, một tay đẩy anh: “Không phải anh không thèm quan tâm đến em sao? Lại đến quản em làm gì?” Cô tiếp tục nhìn sang Đới Duy Phàm, duỗi tay kéo lấy cánh tay anh, “Đi thôi, chúng ta tiếp tục uống rượu.”
Đới Duy Phàm nhếch mép cười: “Được rồi Tiểu Na, về nhà đi. Nếu anh tiếp tục uống rượu với em, bạn gái anh sẽ tức giận đấy.”
Thẩm Tiểu Na không nghe, cười nũng nịu: “Đới Phàm, từ bao giờ anh lại sợ bạn gái giận thế? Nếu chuyện gì cô ta cũng quản thì còn có ý nghĩa gì nữa, chi bằng chia tay sớm đi.”
Đới Duy Phàm nghiêm mặt nói: “Anh cam tâm tình nguyện cho cô ấy quản, khó khăn lắm mới có cơ hội để cô ấy chấp nhận anh. Cô ấy mà không quản anh thì anh mới thấy lo lắng. Em mau về nhà đi, sau này chúng ta chỉ gặp mặt bàn chuyện ở công ty. Lần sau nếu gặp chuyện như thế này, anh thật sự không tham gia vào nữa đâu.”
Thế nhưng Thẩm Tiểu Na cứ nắm chặt cánh tay Đới Duy Phàm không chịu buông: “Thôi đi, em không tin. Anh là một người thích tự do như vậy, chắc chắn sẽ không tự cho mình một cái xích đâu.”
Đới Duy Phàm bất lực, quay đầu nhìn La m vẻ mặt như đang xem kịch hay, nhếch miệng nói: “Em bớt chút nghĩa khí đi có được không? Trương Tân là anh em tốt, anh lại vì công ty mà chịu mất mặt, thì em cũng nghĩ đến chuyện anh luôn làm em cười trong một khoảng thời gian dài mà giúp anh một chút chứ?”
La m cười lớn, căn bản không bị lay động: “Lão Đới, cảm giác được một cô gái xinh đẹp yêu rất thú vị phải không?”
Trần Hướng Viễn không thể đứng nhìn được nữa, liền kéo Thẩm Tiểu Na lên xe. “Đừng làm ồn nữa, anh đưa em về.”
Thẩm Tiểu Na nép vào lòng Trần Hướng Viễn không chịu đi: “Anh Hướng Viễn, anh không giận em nữa chứ? Em biết mà, từ nhỏ đến lớn, anh là người tốt nhất với em. Anh sẽ không mặc kệ em đâu.”
“Ừ, về nhà thôi. Tiểu Na, con gái không nên uống rượu lung tung như vậy.” Anh ôm Tiểu Na, nghiêm túc nói.
Thẩm Tiểu Na cười nũng nịu, tay chỉ Vương Xán, “Anh không sợ cô ta giận à?”
Vương Xán có chút dở khóc dở cười, lần đầu tiên biết được sự mạnh mẽ của mượn rượu giả khùng. Trần Hướng Viễn cũng cười gượng, ánh mắt khẩn cầu nhìn Vương Xán, “Vương Xán, anh xin lỗi. Lên xe đi, chúng ta cùng đưa cô ấy về.”
Vương Xán lắc đầu, “Anh đưa cô ấy về đi. Em không đi đâu.”
La m đưa tay lên che miệng ngáp ngủ, “Muộn rồi, muộn rồi, nhà ai người ấy về. Vương Xán, lên xe bạn trai cậu đi. Anh ấy đàn ông con trai đâu có tiện chăm sóc một cô gái ăn mặc mát mẻ như vậy, tốt nhất cậu nên đi cùng. Lão Đới, đưa em về nhà.”
Đới Duy Phàm chỉ mong có vậy, đưa La m và nhiếp ảnh gia kia rời khỏi. Vương Xán không biết phải làm sao, đành mở cửa xe giúp Trần Hướng Viễn đưa Thẩm Tiểu Na ngồi lên ghế sau.
Nói đúng ra, thái độ khi uống rượu của Thẩm Tiểu Na không tồi. Ngồi nghiêng ngả trên ghế sau, ngoài những lúc thỉnh thoảng có tiếng cười khanh khách ra thì cô không làm ồn nữa. Vương Xán ngồi trên ghế phụ vu vơ nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên phát hiện đường đi không đúng.
“Đây đâu phải đường về nhà anh.”
“Anh đưa cô ấy về nhà bố mẹ.” Trần Hướng Viễn không biểu lộ cảm xúc.
Thẩm Tiểu Na ngồi ghế sau không chịu, hét lên một tiếng: “Em không muốn, em muốn về nhà của em. Anh dừng xe lại không thì em sẽ nhảy xuống đấy.”
Trần Hướng Viễn dừng xe vào lề đường, quay đầu nhìn Thẩm Tiểu Na, vẻ mặt và giọng nói rất ôn hòa: “Được, tùy em. Nhưng hy vọng sau này em phải tự có trách nhiệm với cuộc đời mình.”
Thẩm Tiểu Na bị anh làm cho ngây người. Ngẩn ra hồi lâu, cô ngồi thu mình vào ghế không nói lời nào.
Trần Hướng Viễn khởi động lại xe. Vương Xán cảm thấy không khí bức bối, tiện tay mở CD. Giọng hát nhẹ nhàng quen thuộc vút lên.
...
“Hãy ca tụng cuộc sống, hãy để em yêu anh đậm sâu. Anh mãi là vật báu duy nhất của em. Cho dù trên khuôn mặt anh có thể hiện bao nhiêu cảm xúc đi chăng nữa, thì anh vẫn không để đọc được tâm tư của người con gái. Khi nào mùa hè lại đến?”
...
Trần Hướng Viễn một tay giữ vô lăng, một tay ấn nút ổ đĩa rút đĩa CD này ra, lấy một đĩa CD khác thay thế. Trong xe bỗng vang lên những khúc nhạc violon.
Vương Xán không hiểu hành động này của Trần Hướng Viễn, cô ngả đầu vào cửa sổ ô tô đang hé mở, cảm nhận những cơn gió về khuya mát mẻ của mùa thu. Cô nghĩ: Mùa hè dài đằng đẵng thật sự đã qua rồi, nhưng những việc trong cuộc sống của Trần Hướng Viễn hình như chưa hoàn toàn qua đi.
Họ đến một khu nhà đô thị cao tầng bên bờ sông thành phố. Vương Xán đã từng đến đây khi đi phỏng vấn. Cô biết đây là con đường đến những ngôi nhà xa hoa, giá cả không hề nhỏ.
Trần Hướng Viễn lái xe đi vào rất thành thục. Dừng lại ở cạnh thang máy, anh xuống xe nhấn nút gọi tầng hai mươi. Một phụ nữ giọng địa phương nghe. Anh nói: “Chị Trương, em Hướng Viễn đây. Nhờ chị gọi cô Lưu giúp em.”
Một lát sau, trong điện thoại truyền đến giọng một phụ nữ khác, “Hướng Viễn, có phải cháu suy nghĩ xong rồi không? Mau lên đây đi!”
“Cô ơi, Tiểu Na uống say rồi. Bây giờ cô ấy đang ở hầm để xe.”
“Nó mới nghiêm túc được vài ngày, lại ra ngoài làm loạn rồi!” Giọng người đó lớn hơn, kèm theo


Old school Swatch Watches