Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
tức giận, “Huớng Viễn, mau đưa nó lên đây. Đúng lúc bố nó có ở nhà, để ông ấy cho nó một trận.”
Lúc này Thẩm Tiểu Na cũng liêu xiêu xuống xe, xua xua tay, “Được rồi, anh đưa em đến đây đã tròn trách nhiệm lắm rồi, có thể yên tâm về rồi!”
Thẩm Tiểu Na quay người đi ra ngoài. Trần Hướng Viễn kéo cô lại. Cô mệt mỏi đẩy anh ra, “Em có điên mới dẫn xác lên đấy cho họ mắng.”
Trần Hướng Viễn trầm tiếng nói: “Anh đưa em lên.” Anh quay đầu về phía Vương Xán: “Xán Xán, em lên xe ngồi đi. Đợi anh một lát nhé.”
Vương Xán chỉ đành gật đầu nhìn anh nửa ôm nửa dìu Thẩm Tiểu Na vào thang máy. Không khí trong hầm để xe rất bức bối, ánh đèn trắng mờ làm tâm trạng cô càng buồn rầu. Khúc nhạc violon êm như nước chảy cũng không thể khiến cô thấy yên bình. Cô ngẩn người một lúc, đang định chuyển sang nghe radio thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở đằng sau. Vẫn là bài hát “Khi nào mùa hè lại đến?” đó. Cô giật mình quay đầu nhìn, một chiếc điện thoại màu bạc kiểu mới đang đổ chuông.
Vương Xán biết đây chắc chắn là điện thoại của Thẩm Tiểu Na, do dự một lúc, cô quay người lấy điện thoại, bước đến thang máy, nhấn nút gọi tầng hai mươi.
Nghe máy vẫn là người giúp việc đó, “Xin hỏi ai đấy ạ?”
“Em là bạn của Trần Hướng Viễn đang ở dưới hầm để xe. Điện thoại của Thẩm Tiểu Na để quên trên xe. Chị có thể xuống đây cầm hộ cô ấy không?”
“Cô ơi, phiền cô mang lên đây được không? Dù sao thì chủ tịch cũng giữ anh Trần uống trà. Ấm nước cũng đang sôi. Cô cũng lên đây ngồi đi. Tô đã mở khóa thang máy cho cô rồi đấy.”
Vương Xán không biết làm thế nào, chỉ đành bước vào thang máy.
Bên này là kết cấu tiêu chuẩn, mỗi một hộ nhà, thang máy trực tiếp đi đến cửa chính vào nhà. Lên tầng thứ 20, cửa thang máy mở ra, Vương Xán bước vào, tiếp giáp cửa là một sảnh rộng gần bốn mét vuông. Cô đang định đặt điện thoại lên tủ rồi quay người rời đi thì nghe thấy một giọng nam khàn khàn vọng ra từ phòng khách.
“Hướng Viễn, cháu hãy suy nghĩ nghiêm túc lời đề nghị của chú đi, kết hôn với Tiểu Na, từ bỏ công việc ở ngân hàng, đến chỗ chú đảm nhận phó giám đốc quản lý tài chính.”
Một giọng phụ nữ trung niên sắc sảo cũng tiếp lời: “Đúng vậy. Lần trước cô nói không rõ ràng. Ý của chú là sẽ lập tức thành lập tập đoàn, công ty thời trang và bất động sản tất cả đều giao cho cháu, cô chú mới yên tâm. Cháu và Tiểu Na mau chóng kết hôn cũng để quản chặt nó, đừng để nó điên khùng như vậy nữa.”
Vương Xán kinh ngạc, hai chân gần như chôn chặt ở vị trí cũ.
“Chú và cô Lưu đã bàn bạc xong rồi, cũng đã nói chuyện với bố mẹ cháu rồi. Sau khi hai đứa kết hôn, cô chú sẽ chuyển cho Tiểu Na mười phần trăm cổ phần. Trước mắt bên công ty bất động sản Tín Hòa bắt đầu tiến hành hợp tác với Ức Hâm, nguồn vốn rất dồi dào. Bên công ty thời trang nếu việc phát triển nhãn hiệu mới thuận lợi thì cũng tương đối khả quan. Cháu không cần thiết phải miễn cưỡng bon chen, thậm chí nếu bị điều đến ngân hàng chi nhánh xa xôi thì rất lãng phí thời gian.”
“Chú Thẩm, cô Lưu, cháu đã nói rồi, cháu có bạn gái rồi mà...”
“Cháu nói là cô phóng viên Vãn báo Vương Xán đó sao? Cô ta hoàn toàn không hiểu chuyện. Lần này đem đến phiền phức lớn như vậy cho cháu và Tín Hòa, khó khăn lắm mới có thể giải quyết được. Bố mẹ cháu cũng đã nói rõ rồi, họ hy vọng cháu chia tay với cô ta.”
Vương Xán cảm thấy máu trong cơ thể đang trào lên, tai bỗng như ù đi. Cô láng máng nghe được tiếng Thẩm Tiểu Na cuời ha ha: “Hay lắm, mọi người lại ở đây hợp tác diễn kịch “Thượng đế an bài” rồi!”
Mẹ cô tức giận nói: “Tiểu Na, con xem bộ dạng của mình đi. Lúc trước vì con mà Hướng Viễn chia tay với bạn gái, chuẩn bị kết hôn với con thì con lại hủy hôn, để Hướng Viễn đau lòng, bây giờ còn không biết bù đắp lại à?”
Vương Xán gần như không tin vào tai mình, nhìn chằm chằm vào phòng khách. Lúc đó từ góc cô đứng chỉ thấy Thẩm Tiểu Na đang ngồi bật dậy từ ghế sofa, “Cho dù là cuộc sống của con hay của Hướng Viễn thì cũng đều không đến lượt bố mẹ sắp xếp.”
Lúc này một người phụ nữ trung niên giống giọng của chị giúp việc từ phòng bếp bước ra, “Cô ơi, cô đến đưa điện thoại phải không? Mời cô vào.”
Mấy người trong phòng khách nghe thấy đều nhìn ra. Trần Hướng Viễn kinh ngạc, lập tức đứng dậy đi đến chỗ cô: “Xán Xán, sao em lại lên đây?”
Vương Xán mặt không cảm xúc đưa điện thoại cho anh: “Em lên đây không phải để nghe trộm cái gì. Đây là điện thoại của Thẩm Tiểu Na.”
Cô không nhìn ai, quay người ấn nút đi xuống ở thang máy. Một lát sau, cửa thang máy mở ra, cô đang định bước vào, Trần Hướng Viễn nắm chặt tay cô. Cô giãy ra theo bản năng, thế nhưng Trần Hướng Viễn mặt không biến sắc càng nắm chặt tay cô hơn. “Chú, cô, không còn sớm nữa. Cô chú chăm sóc Tiểu Na rồi nghỉ sớm đi ạ. Chúng cháu đi về đây.”
Trong tình yêu em không cần phải như vậy
Trần Hướng Viễn ấn nút đi xuống tầng hầm gửi xe, Vương Xán kịp thời đưa tay ấn xuống tầng một.
“Xán Xán, xin hãy nghe anh giải thích.”
Giọng Vương Xán