Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.
vai khoác một chiếc ba lô lớn.
Vương Xán giới thiệu họ với nhau, “Đây là đồng nghiệp của tôi, La m. Đây là Sắc Sắc. Cô chủ của cửa hàng thiết kế nội thất Sắc Sắc.”
La m bị cái tên này làm cho phì cười. Cô gái đó dường như cũng biết phản ứng của người khác. Cô cười tỏ vẻ không hề để bụng “La m, tôi đã đọc chuyên mục chị viết trên Tuần san thành phố. Tôi rất thích.”
“Á, cậu mở chuyên mục trên tạp chí bao giờ thế? Tớ chưa thấy bao giờ.” Vương Xán không giấu được sự ngạc nhiên.
“Thành phố lập một trang tạp chí, mời tớ viết chuyên mục. Tớ có số đầu tiên họ gửi đây.” La m mở túi sách, lấy ra một quyển tạp chí còn chưa mở bìa ngoài ra đưa cho Vương Xán, “Sắc Sắc, cái tên này của cô thật đặc biệt!”
“Cừa hàng của tôi tên Sắc Sắc (“sắc” trong từ “nhan sắc”) thì không sai. Thật ra tên của tôi là Lâm Sắt Sắt, “Sắt” trong từ “Cẩm sắt”. Bạn bè của tôi cố ý trêu chọc tôi, gọi tôi là Sắc Sắc. Thật tội nghiệp cho cái tên của tôi, đã bị bọn họ làm sai lệch rồi.”
Nói như vậy rồi cô lại tỏ ra điềm nhiên rồi ngắm qua căn phòng mới một lượt. La m vội vã nói trước, “Sắt Sắt, tôi không thích những thứ đặc biệt lắm, những kiểu nghệ thuật hiện đại đối với tôi là những câu đố không thể giải được. Tôi không thể thưởng thức nó.”
“Yên tâm, tôi tuyệt đối không đem nhà của khách hàng ra để làm vườn thí nghiệm đâu.” Lâm Sắt Sắt tự tin nói, “Chị cứ nói ý tưởng của mình đi, rồi tôi sẽ nói ý kiến riêng. Tôi còn đem theo các mẫu đến đây, chị có thể tham khảo.”
Tham gia thảo luận về kiểu dáng màu sắc rèm cửa sổ cho một căn nhà mới toanh và tràn đầy ánh sáng này làm tâm trạng Vương Xán phấn chấn. Cô nghĩ, đến làm rèm cửa cũng phải bàn bạc với nhau mới có được một kết quả hài lòng nhất huống chi là tình yêu. Trong khoảng thời gian này, cô ít nhiều nhiễm tính hướng nội của Trần Hướng Viễn rồi. Cô đã không còn là người nói năng không kiêng kị nữa rồi. Có lẽ họ phải thẳng thắn thành thật với nhau hơn nữa, nói ra tất cả những nghi hoặc chứ không thể để những tâm tư ấy lặng lẽ lớn dần.
Lâm Sắt Sắt đo xong kích thước, mời La m và Vương Xán đến phòng làm việc của cô để trình bày cho họ xem tận mắt phương án phối màu. Họ vui vẻ đồng ý rồi bắt xe đi. Văn phòng làm việc Lâm Sắt Sắt ở trong một tòa nhà. Một không gian không quá rộng nhưng được trang trí đầy những màu sắc sặc sỡ, kiểu dáng đủ loại. Nhưng có một điều khá lạ là, các loại màu sắc đan xen trộn lẫn với nhau như vậy mà không hề rối mắt, ngược lại còn có cảm giác sinh động, hoạt bát.
Lâm Sắt Sắt mở máy tính, phối màu trên máy một cách thuần phục. La m nhìn say mê, đối với người thiếu khả năng về màu sắc như La m thì kiểu phối màu này là một ma thuật. Ba người rất hào hứng. Lâm Sắt Sắt cũng bị cuốn theo, đưa ra hết phương án này đến phương án khác, sửa theo suy nghĩ của La m. Cuối cùng La m cũng bị Lâm Sắt Sắt thuyết phục, chấp nhận một phương án phối màu mà cô cho là tương đối mạnh bạo. Tiếp theo là một vài chi tiết như chọn nguyên liệu, chọn phụ kiện, xác nhận thời gian nhận hàng và lắp đặt.
Khi Lâm Sắt Sắt đi nghe điện thoại, Vương Xán vu vơ lấy cuốn tạp chí của La m ra xem. Vẫn chưa kịp lật đến trang mục của La m thì cô đã bị một bài báo ảnh thu hút, ngồi đọc mà ngẩn người.
La m hỏi Vương Xán một câu gì đó, không thấy cô trả lời liền quay đầu ra nhìn, vô cùng ngạc nhiên, “Ớ, đây không phải cậu sao?”
Người trong ảnh chỗ tay La m chỉ đúng là Vương Xán. Cô đứng rất gần Cao Tường, hai người đang cụng ly. Ánh đèn xuyên qua chiếc ly của hai người, khiến cho màu vàng của rượu champange ánh lên lấp lánh.
Vương Xán giọng yếu ớt nói: “Đúng vậy.”
“Party thử rượu ở quán bar Fly, một đêm thưởng thức ruợu lãng mạn.” La m đọc tiêu đề của bài báo rồi cười lớn, “Sự có mặt của các nhân vật nổi tiếng trong thành phố, bữa tiệc của rượu và âm nhạc. Vương Xán, không phải là phú thương hay nghệ sĩ mà có thể tham dự bữa tiệc thì đã vô cùng lợi hại rồi.”
Vương Xán nhớ trong bữa tiệc không chỉ có một nhiếp ảnh gia tác nghiệp. Nhưng cô thực sự không hiểu, “Tớ không phải là người nổi tiếng, sao lại đăng ảnh của tớ lên chứ? Chết thật, nhất định là vì Cao Tường đứng bên cạnh tớ rồi.”
“Hiệu ứng ánh sáng, góc độ chụp của bức ảnh này rất đẹp. Anh ta tên là Cao Tường à, nhìn rất quen.”
“Anh ta là chủ bữa tiệc đó, vẫn thường đến quán Lục Môn, là bạn của Tô San, chắc cậu cũng từng gặp anh ra rồi.” Vương Xán buồn rầu nhìn bức ảnh, “Tớ không muốn lên tạp chí theo kiểu này.”
Giữa tiến thoái và mong đợi
Sau khi rời phòng làm việc của Lâm Sắt Sắt, Vương Xán cùng La m đi dạo phố, mua vài bộ quần áo, sau đó tìm một nhà hàng nhỏ ăn cơm. Cô vẫn có chút cảm giác bất an, không kìm được liền hỏi La m:
“Cậu nói xem tớ có cần giải thích với Trần Hướng Viễn không?”
“Chỉ là ảnh chụp chung trong quan hệ xã giao thôi mà, làm gì đến mức phải giải thích.” La m không đồng ý.
Vương Xán cũng thừa nhận, lúc đó cô hoàn toàn không chú ý đến việc có người đang chụp ảnh, cũng may không phải là tấm ảnh Cao Tường d