The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

nhẽo, bỗng dưng muốn biết em thích anh ở điểm nào?”
“Bởi vì em không nhạt nhẽo, thế nên em thích anh coi như là bổ sung cho nhau.”
Trần Hướng Viễn cười. Vương Xán không kìm được hỏi lại anh: “Anh có đáp án không?”
“Có”. Anh trả lời đơn giản: “Số anh đủ may mắn rồi.”
Câu trả lời này khiến Vương Xán dâng trào niềm vui nhưng miệng lại nói: “Thảo nào anh biết dỗ dành em.”
“Anh phải thử để bản thân không đơn điệu như vậy nữa xem sao. Em và La m có kế hoạch nào khác không? Nếu không anh đến đó đón em, tiện thể cho em xem một thứ.”
“Cái gì vậy? Anh nói trước đi.”
“Em sẽ biết ngay thôi. Anh đảm bảo, em sẽ rất vui.”
“Em thích nhất những niềm vui bất ngờ.” Cô nói với anh địa điểm, đợi anh đến đón.
Nửa tiếng sau, Trần Hướng Viễn lái xe đến. Vương Xán chính thức giới thiệu La m và anh, “Không còn sớm nữa, chúng ta đưa La m về nhà trước đã.”
Trần Hướng Viễn mỉm cười đồng ý. Đúng lúc đó, điện thoại La m đổ chuông. Cô nhấc máy, một lát sau chau mày, tức giận nói.
“Bầu trời xanh” là một quán bar do một người Pháp mở, khách chủ yếu là người nước ngoài, âm nhạc nổi tiếng cuồng nhiệt trong thành phố. Trần Hướng Viễn đỗ xe xong, ba người bước xuống. Đới Duy Phàm thấy vậy vội chạy ra đón. Anh ta mặc một chiếc áo T-shirt cổ chữ V màu nâu nhạt, là một người đàn ông cao to anh tuấn, vô cùng cuốn hút. Hơn nữa xem ra anh ta cũng hiểu rõ ảnh hưởng của tướng mạo mình đối với người khác và cũng đã quen với những ánh mắt của đám đông.
Đây là lần thứ hai Vương Xán nhìn thấy Đới Duy Phàm. Trong tiềm thức vẫn không kiềm chế được sự khen ngợi trong lòng. Cô cảm thấy mình ít nhiều cũng có con mắt nhìn người, nên cũng có thể hiểu được tình cảm đơn phương của Thẩm Tiếu Na đối với người này.
La m không vui lên tiếng: “Lão Đới, anh ngày càng giỏi đấy. Trương Tân không có ở đây, anh đã gọi em đến giải quyết hậu quả cho anh rồi.”
Đới Duy Phàm vô cùng nhẫn nhịn chịu đựng sự châm biếm của La m, chỉ cười xòa: “Đại tiểu thư, thật sự anh không còn cách nào khác mới gọi em. Nhờ đến bọn bạn kia của anh, nhỡ đến tai bạn gái anh thì anh chết chắc rồi.”
“Bây giờ mới nhớ đến bạn gái à?” La m càng nản hơn: “Đã có bạn gái rồi, sao lại còn cùng Thẩm Tiểu Na đi uống rượu?”
Đới Duy Phàm kêu oan: “Thẩm Tiểu Na luôn là khách hàng của công ty anh đã được chưa? Không tin em đi hỏi Trương Tân. Bây giờ công ty cô ấy đang làm một nhãn hiệu thời trang mới, ủy thác cho công ty bọn anh sách tranh. Anh mời đến một nhiếp ảnh gia từ Thượng Hải.” Duy Phàm chỉ vào một người đàn ông ăn mặc sành điệu đứng bên kia, “Ban ngày cùng bàn bạc về kế hoạch thiết kế. Buổi tối tôi mời riêng nhiếp ảnh gia đến đây uống rượu. Cô ấy nhất định đòi đi cùng, vừa đến là uống điên cuồng, uống xong còn chạy lên sân khấu nhảy múa, không thể ngăn cản được. Có một thằng Tây lợi dụng cô ấy, trông vô cùng khó nhìn. Dù sao thì cô ấy cũng là em học khóa dưới của anh, lại là khách hàng của công ty anh, không thể bỏ mặc. Anh lên kéo cô ấy xuống, đánh cho thằng Tây kia vài cái. Cũng may anh là khách quen nên chỉ bị bảo vệ đuổi ra thôi.”
Trần Hướng Viễn không đợi Đới Duy Phàm nói hết đã đi thẳng vào quán bar. Vương Xán và La m đi theo sau.
Vừa bước vào cửa, tiếng nhạc inh tai nhức óc dội đến. Tối cuối tuần, đúng vào lúc đông người nhưng cũng may Thẩm Tiểu Na dễ tìm. Cô đang nhảy nhót trên sân khấu cạnh vài nguời, phía dưới khán giả đứng bao quanh, hò reo ầm ĩ.
Cho dù trong quán toàn những cô gái trang điểm đậm, nóng bỏng thì Thẩm Tiểu Na trên sân khấu vẫn vô cùng nổi bật. Vào thời điểm mùa thu mát mẻ, cô mặc chiếc áo cúp ngực màu trắng, hơn nữa màu da khỏe mạnh dưới ánh đèn khiến cô càng cuốn hút. Phía dưới cô mặc một chiếc váy ngắn diêm dúa tầng tầng lớp lớp, để lộ ra cặp chân thon dài. Một người đàn ông nước ngoài dính sát vào người cô, hai người kết hợp rất ăn ý, nhảy nhót theo điệu nhạc nhìn mà hoa cả mắt.
Vương Xán và La m cùng nhìn nhau. Trang phục mà họ mặc luôn rất kín đáo. La m thậm chí còn có kiểu ăn mặc thoải mái hơn Vương Xán. Nhiều năm mặc quần bò, hai người chưa bao giờ thử kiểu cách như vậy, nhất thời hâm mộ, chỉ thấy Thẩm Tiểu Na vào giây phút này vô cùng gợi cảm.
Nhưng rõ ràng Trần Hướng Viễn không nghĩ như vậy. Anh rẽ đám đông bước lên sân khấu, dùng một tay kéo Thẩm Tiểu Na đi xuống, phía dưới sân khấu có tiếng huýt xua đuổi, người đàn ông nước ngoài hét lên giữ Tiểu Na lại. Trần Hướng Viễn coi như không hiểu, giật tay anh ta ra, hai nhân viên bảo vệ dưới sân khấu chạy lại cản đường.
Vương Xán thấy tình hình không hay, chỉ đành cố gắng chen lên đám đông, nói lớn với nhân viên bảo vệ: “Đây là em gái anh ấy, bây giờ anh ấy phải đưa cô ấy về.”
Hai nhân viên bảo vệ nghi ngờ dừng tay. Vương Xán tranh thủ cơ hội nói: “Anh cũng không muốn để chúng tôi báo cảnh sát đến kiểm tra, phá nát việc kinh doanh của các anh tối nay chứ?”
Một nhân viên bảo vệ xua tay ra hiệu những người còn lại dừng tay, “Các người mau đi đi.”
Họ chen ra khỏi quán bar, gặp Đới Duy Phàm đang đợi ở ngoài. Thẩm Tiểu Na mơ hồ nhìn xung quanh, rồi lại nhìn