Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.

sự bận đến mức đó sao?”
Tim Vương Xán bỗng thắt lại, “Bọn con chia tay rồi!”
Bà Tiết Phượng Minh không ngờ cô lại trả lời thẳng như thế, ngẩn người một lát rồi cuống lên, “Lần trước cậu ấy đến thăm con, không phải hai đứa vẫn rất tốt sao? Sao lại nói chia tay là chia tay ngay thế?”
“Tính cách chúng con không hợp nhau.”
Câu trả lời chung chung như vậy tất nhiên không thể làm bà Tiết Phượng Minh chấp nhận, “Nhìn cậu ấy có vẻ rất được, vừa chín chắn lại vừa có khí chất, tính cách đó sẽ bổ sung cho con. Sao hai đứa lại cãi nhau thế? Trong chuyện này không nên quá tùy tiện.”
Vương Xán im lặng không nói.
“Tiểu Xán, không phải mẹ muốn can thiệp vào chuyện của con. Nhưng việc này liên quan đến hạnh phúc cả đời con…”
“Thời gian con quen biết anh ấy quá ngắn, còn cách xa khoảng thời gian cả đời người.”
Giọng điệu bình thản của Vương Xán làm bà Tiết Phượng Minh sững sờ: “Rốt cuộc đã có chuyện gì?”
Mắt Vương Xán sụp xuống, “Không có gì, thật đấy mẹ ạ. Mẹ đừng nhắc đến nữa. Con muốn đi ngủ rồi. Mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Vương Xán quay đầu nằm lên giường, mắt nhắm lại không muốn tiếp tục nói chuyện. Bà Tiết Phượng Minh dường như bị giật mình về bộ dạng khác thường của con gái, muốn nói nhưng lại thôi. Bà giúp cô đắp chăn, tắt đèn rồi đi ra ngoài.
“Không biết Tiểu Xán đã giấu chúng ta bao lâu. Con gái lớn rồi, không phải chuyện gì cũng kể hết với chúng ta nữa rồi.” Bà có chút thất vọng, lại có chút lo lắng, “Thảo nào mà dạo này con bé lại gầy đi nhiều như vậy.”
Ông Vương Thao liếc nhìn vợ, nhưng không nói gì. Bà có chút tức giận, “Sao vậy? Tôi đã bàn bạc với ông rồi mới đi nói với nó. Đây đều là vì muốn tốt cho con gái mà.”
“Bà luôn coi nó như trẻ con, chuyện gì cũng muốn lo lắng. Nhưng cũng có lúc đánh giá quá cao khả năng chịu đựng của con bé. Không nhận ra là con bé giấu chúng ta cũng chỉ vì không muốn chúng ta lo lắng sao?”
Bà Tiết Phượng Minh bỗng chốc trầm ngâm.






Chẳng thể nào quay lại như trước kia
Sau một thời gian chuẩn bị căng thẳng, hội thảo nghiên cứu tình hình nhà đất ở Hán Giang đã được tổ chức tại một khách sạn theo đúng dự định.
Cuộc hội thảo lần này nhận được tài trợ của một doanh nghiệp lớn trong thành phố, mời đến đây mấy vị đại diện thương nhân và nhà kinh tế học nổi tiếng trong nước, tất cả những cao thủ trong giới đều lên tiếng bình luận, có ý kiến quý giá, có ý kiến gây ngạc nhiên, không ít ý kiến lại đối nghịch với nhau, khiến cho buổi thảo luận càng trở nên đặc sắc, tinh tế.
Nguy cơ khủng hoảng kinh tế nước Mỹ đã ngày càng gây ảnh hưởng rõ rệt, so sánh với hội đàm vào lúc cuối xuân đầu hạ, lần này thái độ của các khách mời có phần thay đổi. Họ hết sức thận trọng, tỏ ra lạc quan, trịnh trọng giải thích chính sách của chính phủ hiện nay có tác dụng gì đối với việc phát triển bất động sản.
Trong hội nghị cũng tổ chức một cuộc phỏng vấn riêng rẽ, khi phỏng vấn đến người vừa đảm nhiệm vai trò phó phòng tín dụng ngân hàng thay Trần Hướng Viễn. Nhìn thấy người ta mặc bộ âu phục làm việc quen thuộc, Vương Xán bất giác ngây người trong giây lát.
Ngày tiếp theo, đứng trước cổng phía nam trường đại học Khoa học tự nhiên mà trước kia Hoàng Hiểu Thành từng theo học, Vương Xán cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Trường đại học Khoa học tự nhiên cũng được coi là trường khá nổi trong nước, khuôn viên trường lớn, phía sau lại có một ngọn núi nhỏ trồng rất nhiều cây bạch quả, cứ vào tiết trời giữa thu thế này, chính là lúc lá cây bạch quả vàng rộ một khoảng trời, phong cảnh vô cùng tươi đẹp.
Trường Vương Xán học trước kia cách nơi này không xa, trước đây khi còn đi học, cô cũng thường xuyên cùng bạn học đến đây chơi. Sau khi yêu Hoàng Hiểu Thành, số lần cô tới đây càng lúc càng nhiều thêm.
“Em đang nghĩ gì thế?” Hoàng Hiểu Thành vội vã đến, thấy Vương Xán liền lên tiếng chào cô.
Vương Xán nhìn Hoàng Hiểu Thành, lại nhìn bản thân, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hôm nay, hai người không hẹn mà cùng mặc quần bò, đi giày thể thao, trông chẳng khác gì mấy nam nữ sinh viên trong trường. “Không ngờ chúng ta lại cùng giả trang thành sinh viên, quá mức vô sỉ.”
“Từ sau khi tốt nghiệp, anh chưa từng quay về trường, nhìn đám sinh viên này là biết, cho dù ăn mặc giống chúng đến độ nào, cũng chẳng bao giờ có được tâm thái, tinh thần thoải mái, thơ ngây như chúng được nữa.”
Đây cũng chính là cảm giác của Vương Xán, lúc nãy điều khiến cô cảm khái chính là những khuôn mặt vô ưu vô lo này. Cô lắc đầu lên tiếng: “Nhưng em lại không hề cảm thấy tiếc nuối vì chuyện này, nói cho cùng con người ai mà chẳng lớn lên, có được một vài thứ, lại mất đi một vài thứ khác, điều này là tất yếu.”
“Nếu đánh mất đi thứ mà mình hoàn toàn không muốn mất thì phải làm sao?”
Vương Xán lặng người đi, rất khó để trả lời những câu hỏi mang hàm ý sâu xa kiểu này, cô chỉ đành nói: “Hiếm khi đến đúng lúc lá bạch quả đẹp nhất, chúng ta đi thôi, lên núi ngắm lá cây.”
Thời tiết hôm nay th