Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341488
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1488 lượt.
hận bản thân mình cả một đời.”
Vương Xán quay sang nhìn anh mà không dám tin vào tai mình, đôi mắt anh dưới ánh nắng mùa thu khẽ nheo lại, khuôn mặt anh tuấn kia chẳng hề hiện lên bất cứ biểu cảm nào khác.
“Cho nên anh quyết định từ bỏ việc học thạc sỹ, tìm việc ngay để giảm bớt gánh nặng cho gia đình?”
Hoàng Hiểu Thành gật đầu.
“Thế nhưng tại sao lúc đó anh không nói cho em biết? Với tình hình đó em hoàn toàn có thể hiểu cho lựa chọn của anh… Sau đó thì sao?” Vương Xán hoàn toàn nghẹn lời.
“Mức lương trung bình ở Hán Giang rất thấp, anh muốn kiếm tiền nuôi gia đình, đến Thượng Hải lập nghiệp chính là một lựa chọn tốt nhất...”
“Như vậy em cũng có thể hiểu được.”
“Anh biết em sẽ ủng hộ lựa chọn của mình.” Giọng nói của Hoàng Hiểu Thành rất bình tĩnh, như thể đang kể câu chuyện của người khác vậy: “Có điều tiền đồ mông lung chưa rõ ràng, anh không đủ dũng khí nói với em rằng: Hãy đi theo anh, chúng ta cùng tới Thượng Hải, anh có thể đem lại hạnh phúc cho em. Cứ kéo dài, lần lữa đến tận khi kí hợp đồng anh liền nghĩ, được thôi, lần này anh không thể nào không đối diện vối em được nữa.”
Vương Xán khẽ mở miệng, định nói gì rồi lại thôi.
“Em không tin sao? Thực ra bản thân anh cũng đã suy nghĩ rất lâu. Nhìn thấy em cứ cuối tuần lại ôm một bọc quần áo về nhà giặt giũ, nhìn em phát sốt truyền dịch rồi lặng lẽ khóc lóc, anh liền nghĩ, anh lấy cái gì để thuyết phục em từ bỏ cuộc sống dễ chịu, sung sướng, từ bỏ sự sắp xếp của gia đình rồi theo anh tới một thành phố xa lạ?”
Vương Xán không biết đáp lại thế nào. Cô thừa nhận, lúc đó biểu hiện của mình chẳng khác gì những cô con gái độc nhất trong gia đình thành phố đã quen được chiều chuộng, chăm sóc tận tình. Gia đình ở thành phố, bố mẹ lại hết lòng quan tâm, chăm sóc, hàng ngày ở lại trường, cô chỉ giặt quần lót và tất, trước nay chưa từng giặt những bộ quần áo hay chăn ga gối như những bạn học khác. Mỗi tuần cô đều về nhà, để bố mẹ bổ sung dinh dưỡng, chăm chút từng tí một. Bắt đầu từ năm thứ tư, cha mẹ đã dặn dò, hy vọng cô tìm một công việc ngay trong thành phố này, cô cũng không hề có ý phản đối. Đối với Hoàng Hiểu Thành, cô lúc nào cũng nũng nịu, nhõng nhẽo.
Có điều lúc đó Hoàng Hiểu Thành vô cùng chiều chuộng cô, dường như cũng rất thích được cô nũng nịu, nhõng nhẽo. Cô hoàn toàn không ngờ rằng, đối với anh mà nói, đây cũng là một gánh nặng.
“Em cảm thấy hơi nực cười, lần em bị cảm vào học kì cuối, em vẫn còn nhớ rất rõ.” Vương Xán quay đầu sang, nhẹ phàng lên tiếng: “Trời hôm đó lạnh là thế, tối muộn là thế, em nằm trên giường gọi điện cho anh, nói rằng em khó chịu vô cùng. Anh không nói lời nào liền cõng em tới bệnh viện ngay tức khắc, trên đường đi, em thấy đường cái vắng tanh không bóng người, nước trong rãnh cũng đóng thành băng, hoàn toàn không thấy xe cộ gì cả, lúc đó mới thấy mình quá đáng thế nào. Lúc em nằm truyền dịch, anh luôn ở cạnh bên, ngủ gục bên mép giường, em nhìn vào mái tóc của anh, lúc đó liền thầm nói với bản thân: “Ngoài bố mẹ ra, người đàn ông này chính là người đối xử tốt nhất với mình rồi, em phải học cách làm người lớn, sau này không bao giờ nhõng nhẽo, nũng nịu làm khổ anh nữa.”
Hoàng Hiểu Thành mím chặt môi nghe cô kể lại chuyện xưa. “Em khiến anh tự khinh bỉ bản thân mình, lẽ nào lúc ốm đau không nên tìm bạn trai sao? Lúc nãy anh nhắc đến chuyện em truyền dịch tiêm thuốc không hề có ý oán trách gì cả.”
“Em biết mà. Anh không hề oán trách em, chỉ là trong lòng em tự đưa ra phán đoán. Em quá nũng nịu, không biết quan tâm người khác, không thể chịu khổ, không chịu nổi bất cứ khó khăn nào. Anh hoàn toàn không hề cho em một cơ hội để lựa chọn, nói cho em hết nguyên nhân, kết quả, để em quyết định xem liệu có nên cùng anh tới Thượng Hải, hoặc giả có nên tiếp tục đoạn tình cảm này hay không.” Vương Xán mỉm cười khổ sở: “Cứ như vậy, em còn chưa kịp thực hiện quyết tâm của mình đã bị anh loại khỏi ván cờ rồi.”
“Chúng ta không có nhiều cơ hội để đưa ra quyết định. Nếu nói cho em biết, với tình cảm của chúng ta lúc đó, em sẽ không chia tay với anh chỉ vì nguyên nhân đó, khả năng cao nhất chính là anh lên Thượng Hải, em ở lại Hán Giang, tình cảm phân cách đôi nơi đó thực sự không công bằng với em chút nào.”
“Tóm lại, anh đã thay em ra quyết định, cứ như vậy bỏ đi không một lời giải thích rõ ràng.”
“Chỉ cần giải thích thì đồng nghĩa với việc lấy trách nhiệm mà anh nên gánh trói buộc em.”
Vương Xán lại mỉm cười trong đau khổ: “Vì thế, em nên tán thưởng sự cao thượng của anh đúng không?”
“Em đừng nói như vậy, Tiểu Xán. Anh không mong muốn khiến em chịu khổ, để em phải khó xử, không biết chọn lựa thế nào. Điều quan trọng hơn cả là… anh lo lắng. Ngoài việc gánh vác cả gia đình, anh không dám gánh vác thêm bất cứ lời hứa và sự kì vọng nào khác.”
Vương Xán nhìn vào bàn tay của mình, im lặng một hồi rồi hỏi: “Ông nội của anh bây giờ thế nào rồi?”
“Ông đã qua đời vào cuối năm ngoái.”
Vương Xán ngây người, ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Hoàng Hiểu Thành.
“Lúc nhậ