Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

m giác bên người mềm mại, Bác Thần phút chốc cứng đờ người. Sau khi thấy rõ người ấy là Lâm Hiểu, hắn mới nhớ ra chuyện tối qua. Tay Bác Thần sờ lên trán Lâm Hiểu, chỉ còn chút sốt nhẹ cũng không cần quá lo nữa.
Hắn cố gắng đứng dậy, đánh thức Lâm Hiểu nằm bên cạnh.
Lâm Hiểu mơ mơ màng màng, cô nhìn thấy có người đàn ông ngồi trên giường thì hoảng sợ sau đó trợn mắt nhìn một lúc lâu, cuối cùng thoải mái chui vào trong chăn ngủ tiếp.
Bác Thần bất đắc dĩ nhưng cũng có vài phần cao hứng, hắn vỗ vỗ Lâm Hiểu nói: “Nếu không dậy, mẹ anh mà bắt gian trên giường, sau đó nhất định là cả ngày sẽ nhìn chằm chằm bụng em chờ ôm cháu trai đó.”
Bác thần chỉnh lại chăn cho cô rồi mới đóng cửa phòng đi ra ngoài.
Một lát sau, Lâm Hiểu ở trong phòng nghe thấy giọng nói của dì Lan truyền đến, cảm giác vô cùng không an toàn nhưng lại rất… kích thích.
Cả người Lâm Hiểu vùi vào trong chăn, muốn ngủ tiếp nhưng thế nào cũng không ngủ được.
Độ khoảng 20 phút sau, Bác Thần cầm đồ ăn sáng đi vào. Lâm Hiểu đầu tiên là vén lên một khe hở, nhìn thấy người đến là Bác Thần thì thở phào nhẹ nhõm rồi lấy một cái bánh bao thịt lên ăn.
Bác Thần cảm thấy hành động kéo chăn ngó ra bên ngoài của Lâm Hiểu thực sự rất buồn cười, hắn không che giấu ý cười, nhìn tướng ăn của cô phát biểu cảm tưởng: “Đầu óc em đúng là càng ngày càng ẩm, càng ngày càng ngốc, nếu thật là mẹ anh tiến vào thì không cần em lật chăn ra, mẹ anh sẽ tự mình trực tiếp xốc lên trước rồi.”
Lâm Hiểu trừng mắt nhìn hắn, tuy biết lời hắn nói là thật nhưng vẫn khó chịu, không tìm thấy lời nào phản bác, cô đành đem bánh bao thịt trở thành Bác Thần, hung hăng mà cắn.
Bác Thần quả là liệu sự như thần, không biết hắn làm cách nào mà có thể dỗ hai mẹ cùng đi ra ngoài sau đó trở về kéo Lâm Hiểu, rất nhanh đã đưa cô về nhà.
Cuối cùng cũng được trở về phòng của mình, Lâm HIểu thở phào nhẹ nhõm, lên giường quấn lấy chăn của mình.
“Anh nói thế nào với mẹ em?”
“Anh bảo em không thoải mái, muốn anh giúp em về nhà lấy áo khoác đem đến bệnh viện.” Bác Thần chậm rì rì nói.
Lâm Hiểu ngập ngừng, liếc mắt nhìn hắn: “Lợi hại nhỉ?!” Nói như thế, cô không cần nghĩ cũng có thể tùy ý bịa ra cớ vì sao mình xuất hiện ở nhà.
“Đương nhiên.” Bác Thần tự đắc cười, dặn Lâm Hiểu: “Vậy em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Lâm Hiểu bĩu môi nhưng cũng không nói cái gì, nằm lên chiếc giường quen thuộc của mình tiếp tục nghỉ ngơi.
Đến khi Bác Thần ra khỏi cửa cô mới nhắm mắt lại,ban đầu nghĩ lâu sau mới có thể ngủ được nhưng chẳng bao lâu sau đã chìm vào mộng đẹp.
Hôm sau, cơn sốt của Lâm Hiểu đã lui bảy tám phần, cô không thể so với Bác Thần, chiều hôm qua có thể đi làm ngay, cũng may hôm nay đi làm lãnh đạo nhìn thấy cô mệt mỏi suy yếu mà hiền lành cho cô nghỉ thêm vài ngày. Đương nhiên, câu này cũng đồng nghĩa với việc tiền thưởng chuyên cần cuối tháng của cô xong rồi.
Lâm Hiểu nhớ tới chỗ tiền lương gầy còm của mình, chợt nảy sinh cảm giác chán ghét với cái công việc ngồi một chỗ chờ chết này của mình. Nhưng tốt nghiệp hai năm rồi, bằng đại học của cô là hệ tiếng Trung vô dụng nhất, kiếm việc ở thành phố mình sống đã khó rồi đừng nghĩ tới việc xin ở nơi khác. Kỳ thật, nêu nhiều lí do như vậy cũng chỉ để bào chữa cho một sự thật là cô nhát gan thôi.
Vừa khỏi bệnh, cô nghĩ tới một số chuyện xảy ra trước khi mình sinh bệnh nên sau khi tan tầm liền chạy tới nhà Trần Oánh.
Cửa nhà Trần Oánh không khóa nhưng lại chất đống lớn đống nhỏ đồ ngoài hành lang. Lâm Hiểu giật mình, chần chờ gọi: “Trần Oánh?”
Nghe thấy tiếng gọi, Trần Oánh từ trong phòng đi ra, trên người cô nàng còn đang mặc tạp dề, đeo găng tay cao su, chắc hẳn là đang dọn nhà. Nhìn qua thấy tâm trạng cô nàng tốt hơn nhiều, cười hì hì nói: “Hiểu Hiểu ~ sao bây giờ cậu mới đến thăm tớ, nếu cậu mà không đến nữa thì bọn mình không kịp gặp nhau rồi.”
Lâm Hiểu trừng mắt: “Mấy ngày không đến mà nhà cậu đã không khác với ổ chó là bao rồi.” Cô không nói chuyện mình vừa bị bệnh mà tay chỉ vào đống đồ ngoài cửa hỏi, “Cậu có chuyện gì à, chuyển nhà sao?”
“Thông minh đấy ~ bị cậu đoán trúng rồi~!” Trần Oánh cởi găng tay, kéo Lâm Hiểu ngồi vào cái sô pha sạch sẽ nhất.
“Muốn uống nước không?” Trần Oánh hỏi.
“Ở chỗ bẩn như thế này chỉ có uống bụi chứ uống nước gì, cậu mau nói cho mình biết chuyện xảy ra đi.” Hai hàng lông mày Lâm Hiểu đều nhíu lại.
Trần Oánh vỗ lên tay cô, thoải mái nói: “Mình xin nghỉ việc, mình định đến thành phố khác phát triển.”
Thấy Lâm Hiểu đang định nói, cô mở miệng nói trước, “Lâm Hiểu, cậu nghe mình nói, mình không phải vì chuyện kia đâu, ách, được rồi, thực ra đấy cũng là một trong những nguyên nhân. Hai tháng trước, chị họ mình ở thành phố S mở một trung tâm thẩm mỹ, chị ấy muốn mình đến đấy hỗ trợ. Từ đầu mình định không đi, tuy ở thành phố A không tốt lắm nhưng chỗ này cách nhà mình không xa. Nhưng bây giờ mình quyết định buông tay, xa hay không xa cũng chỉ hơn hai giờ đi xe, có gì khác nhau đâu. Lâm Hiểu, cậu biết không, người như mình bây giờ, muốn gả cho người tốt thậ


XtGem Forum catalog