Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

càng được bồi thường nhiều. Mà nhà Bác Thần tuyệt đối khiến nhiều người vô cùng ghen tị. Lúc ấy trừ bỏ ngôi nhà mới mua của bọn họ ở trong thôn, mà trong nội thành cũng có được một căn hộ rộng chừng 150 m2 hơn nữa tiền bồi thường ruộng đất cùng với đất ở vùng núi họ có lại càng nhiều hơn. Ba mẹ hắn rất nhanh nhạy, lúc nhận tiền thì mua vài cửa hàng ở mặt đường vị trí đẹp, bây giờ giá đã cao gấp vài lần nhưng bọn họ tiếc nên cho thuê, mỗi năm thu luôn một lần tiền thuê, số tiền đó tuyệt đối làm nhiều người ghen đỏ mắt.
Dựa vào những điều này, mặc cho sự nghiệp của hắn không thành nhưng cuộc sống của hắn tuyệt đối so với đại đa số người khác đều tốt hơn. Nhưng nói đến cùng, tất cả đất đai nhà cửa đều là của ba mẹ, không phải sản nghiệp của hắn, cho dù hắn là con một. Nếu thật sự dựa vào những thứ này sống tiếp, chính hắn cũng thấy mất mặt, trái ngược hẳn với sự kiêu ngạo của mẹ hắn về nó.






Trước khi Bác Thần vào học tiểu học, hắn vẫn còn ở nông thôn. Lúc ấy bà của hắn vẫn còn sống, ba mẹ không ở bên cạnh, cuộc sống của hắn lúc đó chính là một đứa trẻ không người quản.
Ở nông thôn đứa trẻ nào mà chẳng nghịch ngợm, hắn còn hơn thế nữa. Theo hắn nhớ những đứa con trai cùng tuổi đều phải sợ hãi hắn.
Cho đến khi bà hắn qua đời, hắn được ba mẹ mang vào thành phố. Vì để hắn được vào học tiểu học, mẹ hắn cắn răng cho hắn học một khóa bổ túc, sự thực là không thể dạy nổi hắn nên mới cho hắn vào học bổ túc.
Nhưng Bác Thần đâu dễ dàng nghe lời như vậy, không chỉ từ nhỏ đã không thích đọc sách mà ngay cả đánh nhau vật lộn cũng là chuyện thường, cứ như vậy cho đến trung học, tuy nghịch ngợm như thế nhưng thành tích học tập cửa hắn cũng không đến nỗi tệ.
Cứ như vậy trôi qua, hắn không có ý định vào đại học mà muốn ra ngoài làm công nhân thôi. Nhưng không sợ trời không sợ đất cũng phải sợ người, mẹ hắn vừa khóc lóc vừa khuyên hắn thi đại học. Bác Thần bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn phải đồng ý.
Mấy vấn đề này quá mức phức tạp, Bác Thần cảm thấy đầu hắn sắp nổ tung rồi, hắn ở trong phòng đi qua đi lại, sau đó ngồi xuống bàn mở ngăn kéo ra lấy một ra một quyển sách. Hắn cũng không biết chính xác mình muốn gì, chỉ đơn giản là cần một thứ gì đó di dời lực chú ý thôi.
“Cốc cốc…” Hai tiếng đập cửa vang lên, Bác Thần ngẩng đầu nhìn vào cửa phòng, trả lời: “Vào đi.”
Cửa phòng được mở ra, thứ đầu tiên xuất hiện là đầu của Lâm Hiểu, cô cười đến xán lạn, nhẹ nhàng đi đến bên người hắn, cúi người xuống, vươn hai bàn tay ra khoe khoang hai viên kẹo socola Apollo hình đồng xu: “Ăn không~?”
Nhìn thấy cảnh này, ý niệm đang khống chế đầu óc bác Thần như bị một cú đánh thật mạnh, vô số cái khe nứt ra. Trong phút chốc nhìn vào Lâm Hiểu, vấn đề to lớn vĩ đại trong đầu trở nên thật ngu xuẩn. Hắn cầm lấy hai viên kẹo, nhìn giấy gói xanh xanh đỏ đỏ của nó mà buồn cười.
Hắn gói cảm xúc rối rắm của mình vào một góc nhìn Lâm Hiểu ngồi trước ngăn tủ xem sách.
Lâm Hiểu không chú ý tới biến hóa của hắn, giơ một hai quyển lên: “007? Vòi bạch tuộc? Anh mua từ bao giờ vậy?”
“Anh quên rồi, là trung học hay sơ trung nhỉ?” Nói xong, Bác Thần nhìn Lâm Hiểu ngồi nhàn rỗi một bên, chẳng làm gì thì không nhịn được hỏi, “Em tới để đưa anh kẹo?”
Trong lòng Lâm Hiểu hơi hoảng hốt, nhưng cô cố giữ bình tĩnh hỏi ngược lại: “Không được sao?”
Bác Thần nhận thấy ánh mắt né tránh của Lâm Hiểu, khóe miệng khẽ nhếch: “Sao lại không được, em ở chỗ này đến đêm cũng không vấn đề gì.”
Lâm Hiểu nhớ lại tối hôm đó, mặt nóng lên, vươn ra nhéo tay hắn.
Thấy Lâm Hiểu lại chúi đầu vào đọc truyện, môi Bác Thần giật giật, hỏi dò: “Em có thích người đàn ông sự nghiệp to lớn không?”
Vấn đề này khiến Lâm Hiểu rất ngạc nhiên, cô nghi hoặc nhìn về phía Bác Thần, càng xem sắc mặt cô càng kì lạ, chỉ thấy cô vỗ vai hắn, còn ra vẻ vô cùng an ủi cảm thông nói: “Yên tâm đi, em sẽ không ghét bỏ anh đâu.”
Bác Thầm cảm giác bả vai mình tê dại, mặt hắn co rút, cảm thấy tự nhiên đi hỏi Lâm Hiểu vấn đề này đúng là một quyết định ngu xuẩn nhưng hắn đành cố gắng cắn răng nói: “Vậy thì phải cảm ơn em rồi.”
Lâm Hiểu cười tủm tỉm gật đầu, bày ra vẻ mặt như tri âm tri kỷ còn làm bộ đứng đắn hiền dịu hỏi hắn: “Em trai Thần Thần, có phải hôm nay xảy ra việc gì không?”
Bác Thần vô lực nhưng vẫn phối hợp nói: “Cảm ơn chị Hiểu Hiểu đã quan tâm, nhưng phải khiến chị thất vọng rồi, hôm nay chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra cả.”
“Phải không…” Lâm Hiểu thất vọng cúi đầu như thật, “Chị còn tưởng tiểu Thần Thần bị ai xem thường, vẫn định sẽ an ủi tiểu Thần Thần.”
“…Khiến chị Hiểu Hiểu thất vọng như vậy, em có cần nói xin lỗi không?” Khóe miệng Bác Thần khẽ nhếch.
Lâm Hiểu rất có phong phạm chị cả vuốt ve đầu hắn: “Không cần thế đâu, chỉ là về sau có chuyện gì nhớ kĩ phải nói cho chị biết, thế chị mới vui~”
Nhìn biểu tình tiểu nhân đắc chí của Lâm Hiểu, tâm tư của Bác Thần cũng bị cô khơi mào, tay hắn đặt trên thắt lưng cô, kéo cô ngã nhào vào lòng mình. Một tiếng thét chói tai vang