Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
hỉ là đưa cô nàng đến nhà ga. Lâm Hiểu nhìn theo bước chân Trần Oánh, thấy cô xoay người vẫy tay với mình, trên mặt tràn đầy ý cười. Lâm Hiểu không thể nói rõ cảm giác trong mình, lòng cô chợt hiện lên vài phần cô đơn tịch mịch.
Như cảm giác được tâm trạng không tốt của Lâm Hiểu, Bác Thần nắm chặt tay Lâm Hiểu, dịu dàng nói: “Đi thôi.”
Lâm Hiểu gật đầu, đi theo Bác Thần cùng nhau vào trong xe.
Sau đó hai người đi ăn cơm trưa, mới ăn được một nửa, điện thoại của Bác Thần chợt reo lên. Bác Thần nghe xong điện thoại liền nói với Lâm Hiểu: “Bạn anh có việc cần tìm, em muốn anh ở đây hay đưa em về chỗ làm?”
Lâm Hiểu nghĩ nghĩ rồi nói: “Anh đi đi, công việc buổi chiều của em khá nhiều.”
Bác Thần đáp: “Được.”
Sau khi đưa Lâm Hiểu trở về bệnh viện, Bác Thần gọi điện đến công ty xin nghỉ phép rồi đi đến cao ốc Kim Hải theo lời Ngô Tuấn Hạo.
Cao ốc Kim Hải mới hoàn thành cách đây không lâu, lại bởi vì có vị trí đẹp nên tầng trệt cơ bản đã được cho thuê hết, trong ấy cũng có không ít công ty nổi tiếng. Ngô Tuấn Hạo sở hữu tầng 20 và 21 ở đây.
Bác Thần vừa bước ra khỏi thang máy thì thấy ngay Ngô Tuấn Hạo đang nói chuyện với kiến trúc sư, còn Ngô Tuấn Hàn thì ở bên cạnh nghe.
Ngô Tuấn Hạo nghe thấy “đinh” một tiếng, quay đầu lại, thấy người đến là Bác Thần, hắn cười sang sảng, nói: “Cuối cùng cũng tới, lại đây giúp mình kiểm tra đi.”
“Mình không dám đảm nhận nhiệm vụ này đâu, nếu muốn mình chỉ có thể nói thay vách tường bằng một cái bàn ngăn cũng không tệ lắm.” Bác Thần nhàn nhã đáp.
“A, nếu làm theo ý cậu thì kiến trúc sư đều có thể nghỉ việc rồi.” Ngô Tuấn Hạo vỗ vai Bác Thần cười to.
Bác Thần quét mắt nhìn quanh phòng, hỏi: “Cậu đã tuyển đủ người chưa?”
“Không hẳn, mình tính điều một số từ tổng bộ qua đây, lại tuyển thêm một đám mới nữa.” Ngô Tuấn Hạo đáp, “Có ý kiến gì không?”
“Cậu đúng là đồ nghiện hỏi, tìm mình đến không phải chỉ để hỏi mấy vấn đề này chứ?” Bác Thần bất đắc dĩ nói.
“Đương nhiên không phải.” Ngô Tuấn Hạo nhìn về phía Bác Thần nói, “Trước để cậu xem qua nơi này một chút, đi, chúng ta ra bên ngoài nói chuyện.”
Bác Thần cười cười tỏ vẻ không sao, đi theo Ngô Tuấn Hạo tới phòng trà sa hoa bên cạnh. Đương nhiên, Ngô Tuấn Hàn cũng đi sát đằng sau.
Đợi sau khi ba người ngồi xuống hết, Ngô Tuấn Hạo cũng không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề: “A Thần, cậu xem công ty này khoảng hai tháng nữa sẽ đi vào hoạt động, mình muốn mời cậu đến làm quản lí, cậu thấy đề nghị này thế nào?”
Mục đích của Ngô Tuấn Hạo, Bác Thần đã đoán ra từ trước, lúc này cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn lười biếng nhìn Ngô Tuấn Hạo: “Không nổi đâu, mình nhàn nhã nhiều rồi, bây giờ có bắt làm mình cũng không có khả năng. Huống hồ trước đây tuy mình có chút kinh nghiệm nhưng hai năm trôi qua, sớm mất hết rồi.”
Kỳ thực Ngô Tuấn Hạo cũng đoán được Lý Bác Thần sẽ từ chối nhưng không ngờ hắn lại từ chối quyết liệt đến vậy. Còn chưa nghĩ được tiếp theo nên thuyết phục hắn thế nào thì Ngô Tuấn Hàn bên cạnh đã mở miệng trước: “Anh Thần, đàn ông ai mà chẳng theo đuổi sự nghiệp, anh thì trái ngược, lại co đầu rụt cổ, anh không biết nếu anh em thực sự để anh quản lí công ty cũng sẽ phải đối mặt với áp lực không nhỏ sao?”
Bác Thần tuyệt không để ý đến lời phê phán thẳng thừng của Ngô Tuấn Hàn, hắn cười đáp: “Được đấy, trước kia nghe em nói chuyện không chút thực tế, hiện tại xem ra cũng đã có kiến thức căn bản rồi.”
Ngô Tuấn Hạo vươn tay xoa xoa đầu tên em họ của mình, tạo thêm cho nó kiểu tóc mới cho đến khi Ngô Tuấn Hàn oa oa kêu to mới ngừng lại: “Xú tiểu tử này nói chuyện vẫn không biết lớn nhỏ như vậy, đi ra ngoài học thêm một ít kiến thức liền tự cho là mình tài giỏi. Dù sao chỉ cần nó không gây rắc rối cho mình thì mình đã cảm ơn trời đất lắm rồi.”
“Anh, bây giờ em ngoan hơn nhiều rồi!” Ngô Tuấn Hàn phản bác.
“Vâng vâng, ngoan hơn.” Ngô Tuấn Hạo lắc đầu nói cho có.
Sau đó, Ngô Tuấn Hạo nói với Bác Thần: “Cậu đừng nghe thằng nhóc này, chỉ cần cậu khẳng định đến, mình tin tưởng cho dù áp lực lớn thế nào nhiều nhất cũng chỉ tồn tại được hai tháng mà thôi.”
Bác Thần vừa định mở miệng, Ngô Tuấn Hạo liền vỗ vai hắn : “Đừng vội trả lời, cậu trở về suy nghĩ thật kĩ, suy nghĩ kỹ rồi thì nói cho mình biết quyết định của cậu, dù sao vẫn còn thời gian.”
Bác Thần đành đáp ứng, cũng không nói thêm gì nữa.
Nếu nói không bị thuyết phục chút nào thì chẳng qua chỉ là lừa mình dối người thôi. Làm một người đàn ông, ai mà không muốn tự tạo ra sự nghiệp, đây là chuyện liên quan đến mặt mũi danh dự chứ không phải chỉ là chuyện cơm áo bình thường. Nhưng đối với cành ôliu Ngô Tuấn Hạo đưa tới, Bác Thần cũng phải cân nhắc trước.
Tuy hắn không thể so với người khác, không đại phú đại quý như nhiều người nhưng bởi nguyên nhân gia đình, xuất phát điểm của hắn so với người khác cao hơn nhiều lắm. Không nói đến bằng cấp mà là dựa vào tài sản trong nhà.
Ngày trước nhà hắn cũng không có gì cả, mà nay lại đầy đủ mọi thứ bởi vì chính sách bồi thường đất đai của chính phủ, càng nhiều đất