Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

t là khó. Mấy ngày nay mình luôn nghĩ, nếu cứ làm y tá mãi, cùng lắm thì lên được chức y tá trưởng, nếu không có gì xuất sắc thì cả đời chỉ làm y tá vậy thôi. Một khi đã vậy, không bằng đến thành phố S, dù thế nào mình cũng có chỗ để phát triển, chị họ mình nói, chị ấy muốn mở nhiều chi nhánh nữa, chờ mình thạo việc sẽ đem trung tâm mới mở được cho mình quản lí. Đây thật sự là một cơ hội hiếm có. Lâm Hiểu, mình nghĩ, khổ sở đau đớn gì mình cũng đã chịu, có khổ có mệt hơn nữa cũng không tính là cái gì.”
Lâm Hiểu giật giật môi, đáy mắt đầy phức tạp. Trên thực tế, cô cũng nghĩ Trần Oánh nên tới thành phố S nhưng khi nghĩ tới bạn tốt hai năm của mình sẽ rời đi, trong lòng vẫn không thoải mái nổi.
Trần Oánh nghĩ Lâm Hiểu lo lắng cho mình, cười nói: “Cậu yên tâm, chị họ mình rất tốt, ở bên đó cũng coi như có người quan tâm, sẽ không khổ đâu, trăm ngàn lần đừng bị mình dọa.”
Lâm Hiểu gật đầu, trong lòng vẫn là khó chịu.
Trần Oánh vỗ vỗ lên bả vai Lâm Hiểu: “Ôi chao, nhìn mặt cậu này, cũng không phải không gặp nhau nữa, tiền đồ của mình xán lạn cậu phải vui mới đúng chứ.”
“Làm sao mà vui được, bạn bè của mình đã không nhiều, hiện tại lại đi thêm một người nữa.” Lâm Hiểu nửa giả nửa thật uể oải nói.
“Thật đáng thương~~” Trần Oánh chà đạp hai má Lâm Hiểu một trận, sau đó vỗ vỗ đầu cô nói: “Tiết mục an ủi đã xong, cô giúp chị dọn dẹp mấy đống đồ này, dọn xong chị mời cô ăn một bữa ngon!”
Lâm Hiểu cau mày nói: “Không được! Nếu mai mới dọn xong không phải mai mình mới được ăn cơm à?!”
“Cô này! So đo như vậy cẩn thận gả không được đấy.”
Tuy ngoài miệng nhăn nhó nhưng Lâm Hiểu vẫn cầm lấy bao tay cao su Trần Oánh đưa cho, giúp cô ấy chuyển đồ.
Trần Oánh bình thường vô cùng “kiệt xỉn” nhưng bây giờ lại vô cùng hào phóng, đặc biệt mời Lâm Hiểu đến một nhà hàng cơm tây sa hoa.
Hai cô gái cùng ngồi ăn cơm tối khiến mọi người xung quanh khá chú ý nhưng các cô cũng không để ý, vừa ăn vừa trò chuyện.
Trần Oánh thuận miệng nói: “Ngày kia mình đi, đồ đạc sắp xếp xong rồi thì chuyển về nhà bố mẹ chỉ còn hai túi hành lý của mình mà phải bắt xe thì thực phiền toái.”
Lâm Hiểu ngẫm nghĩ rồi nói: “Ngày kia mấy giờ cậu đi?”
“Một giờ trưa xe chạy, sao hả?”
“Vừa vặn thời gian nghỉ trưa, hôm đấy mình nhờ bạn đưa cậu đến nhà ga, như vậy cậu sẽ không cần mang theo đống hành lí ra ngoài đợi xe nữa.” Lâm Hiểu nói.
“Ôi chao! Bạn yêu của mình.” Trần Oánh không khách khí, vui vẻ đáp ứng.






Mấy ngày nay nhiệt độ tăng cao, nắng chiếu gay gắt, hơi nóng phả lên từ mặt đường lại càng kinh khủng. Học sinh tiểu học, học sinh trung học đều phải nghỉ tránh nóng, vậy mà vẫn không thiếu mấy thanh niên, mặc kệ thời tiết nóng bức rong chơi ngoài đường.
Chính giữa trưa, Lâm Hiểu cầm ô, chờ Bác Thầm lái xe tới đưa cô đến nhà Trần Oánh.
Một lúc sau, chiếc xe màu đen quen thuộc đã dừng lại trước mặt cô. Ngay khi xe dừng lại, Lâm Hiểu lập tức mở cửa xe, nghiêng người đi vào.
Cảm giác được từng luồng khí mát mẻ từ điều hòa phả ra Lâm Hiểu mới thở phào nói: “Nóng muốn chết, thời tiết quái quỷ gì vậy.”
Bác Thần nhìn thoáng qua Lâm Hiểu, thấy cô một tay chống đầu, một tay giả làm quạt, trong mắt hắn hiện lên ý cười, hỏi: “Đi ăn trước không?”
Lâm Hiểu nhìn về phía trước, một đống nút trên xe, cô định tùy tiện ấn thử một nút.
“Em đừng ấn loạn lên, nếu ấn sai rồi có hậu quả gì thì tự mình chịu.” Bác Thần thảnh thơi nói.
Có thể nào ấn sai! Có cái xe nào yếu ớt như thế không? Trong lòng Lâm Hiểu kháng nghị nhưng cô vốn có thói quen không thích động lung tung vào cái gì mình không biết nên cuối cùng, ngón tay cô vẫn không hề động.
Không biết có phải Bác Thần cố ý hay không, nhiệt độ trong xe không lấy gì làm mát mẻ, chỉ so với bên ngoài tốt hơn một chút.
Không phải chỉ hôn một cái sao, cũng không phải quá thân mật! Lâm Hiểu cảm thấy không nên do dự nữa, cứ phân vân mãi thế này không phải thói quen của cô. Vì thế Lâm Hiểu nghiêng người, hôn nhẹ lên sườn mặt Bác Thần, rất nhanh lại rút về.
“Được rồi đấy, anh mau chỉnh nhiệt độ xuống đi.” Lâm Hiểu tức giận nói.
Bác Thần vừa lòng cười tủm tỉm: “Tuy chưa đủ thành ý lắm nhưng anh cũng tạm hài lòng…” Nhìn thấy Lâm Hiểu thở phào nhẹ nhõm, Bác Thần nói tiếp, “Nhưng mà…từ trong xe lạnh đi ra ngoài nhất định sẽ bị cảm nắng, cho nên trải qua một hồi cân nhắc, đề nghị của em vẫn bị bác bỏ.”
“…” Tiện nam!
Tới nhà trọ của Trần Oánh, Bác Thần tự động tự giác nhận nhiệm vụ vác hành lý. Đồ đạc cũng không nhiều lắm, một vài cái túi to có nhỏ có, ba người nhanh chóng đặt vào trong cốp xe.
Trần Oánh đứng bên cạnh Lâm Hiểu nhỏ giọng nói: “Tiến triển cũng nhanh đấy. Mà tớ yên tâm rồi, nhìn qua thật là “thẳng””.
Khóe miệng Lâm Hiểu cố gắng kéo lên: “Cậu vẫn còn nhớ chuyện này?!”
“Thấy tớ quan tâm tới cậu nhiều không?!”
“…Thật không đấy?”
Hai cô gái vừa nói vừa cười, cùng nhau ngồi vào ghế sau.
Trước đó Trần Oánh đã cơm nước xong xuôi hết nên công việc của Lâm Hiểu và Bác Thần c