Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.

“Tóm lại, chính là tệ hết biết rồi.”
Tề Kỳ thở dài: “Cuộc sống a cuộc sống, sao có thể mãi thoải mái tự tại đây, nhưng thời gian trôi đi, nhất định mọi thứ sẽ tốt lên.”
Lâm Hiểu cũng không đau buồn lâu, cô nhìn Tề Kỳ thu dọn bát đũa cũng lười hỗ trợ mà ngồi trên sô pha xem ti vi.
Dọn xong vài cái bát, Tề Kỳ rất nhanh đã xong việc, ngồi bên cạnh Lâm Hiểu, lấy từ dưới bàn trà một hộp bánh quy.
Lâm Hiểu theo bản năng tiếp nhận, vừa cầm trong tay mới phản ứng lại nói: “Chúng ta vừa mới ăn no mà?”
Tề Kỳ không tiếp lời của cô, bản thân cũng không có hình tượng ngồi thoải mái trên sô pha, cố ý dùng ngón tay ngả ngớn nâng lên cằm Lâm Hiểu: “Em gái nhỏ, đêm nay có muốn ngủ lại với chị đây không?”
Lâm Hiểu nổi da gà nhưng vẫn ra vẻ suy tư chần chờ hỏi: “Vậy em có thế tiến vào ngực chị ngủ được không?”
Tề Kỳ cứng đờ người, phát hiện cô vậy mà bị Lâm Hiểu phản lại một đòn. Đôi mắt cô híp lại, vừa cù Lâm Hiểu phát ngứa vừa nói: “Nha đầu chết tiệt, có muốn mình xoa xoa cho cậu không, cam đoan xoa vài lần cậu cũng có thể đạt tới kích cỡ của mình!”
Lâm Hiểu bị chọc ngứa, cười không ngừng: “Mới không cần! Cậu ấy, không biết từ khi nào thì biến thành người ghê tởm!”
“Còn không phải bởi vì gần mực thì đen sao!”
Tối hôm đó, Lâm Hiểu gọi một cuộc điện thoại cho Lâm ba ba và Lâm mẹ vừa rời nhà sáng nay. Lần này, Lâm ba ba lại tiếp tục có một chuyến công tác, tuy rằng không lâu nhưng giờ phút này ông nào có thể bỏ lại Lâm mẹ. Vì vậy, tận dụng quan hệ, làm cho Lâm mẹ trở thành nhân viên nấu cơm được đi theo đoàn công tác, thuận tiện còn có thể nói chuyện giúp bà giải sầu.
Trò chuyện mười phút sau mới phát hiện điện thoại cô hết pin. Lâm Hiểu lại không mang nạp điện thoại, cô quyết định ngày mai đến bệnh viện rồi mới nạp.
Mà Lý Bác Thần ở nhà, cả buổi tối đều đứng ngồi không yên. Thật vất vả tìm được thời điểm mẹ mình không giám sát vụng trộm gọi điện thoại cho Lâm Hiểu lại phát hiện đối phương tắt máy.
Chờ lại chờ, cho đến khi 12 giờ, Lâm gia vẫn không có ai trở về.
Rạng sáng đã tới, hắn vẫn phiền chán nhìn ra ngoài cửa sổ, không suy nghĩ được gì, chỉ mong có thể đột nhiên nhìn thấy người hắn đang muốn gặp nhất.
Trong lòng tồn tại một loại ngứa ngáy, giống như cào xé tâm can.






Lỗi của ai?
Lâm Hiểu đi vào văn phòng trong bệnh viện, vừa nạp điện thoại vừa khởi động máy, màn hình liền hiện lên bốn năm cuộc gọi nhỡ. Lâm Hiểu sợ run một hồi, sau khi do dự, cô vẫn ngồi vào bàn làm việc, hoàn thành công việc.
Đại khái tối hôm qua ở bên Tề Kỳ được giải tỏa, tâm tình hiện tại của Lâm Hiểu cũng bình tĩnh hơn rất nhiều, không còn phiền chán như trước.
Chính là cảm xúc bình tĩnh này thật sự không biết nên nói đây là tốt hay không tốt. Lâm Hiểu hoàn toàn không quan tâm tới tương lai của mình và Bác Thần nữa, đầu óc cô cái gì cũng không suy nghĩ, mặc kệ cho cảm giác này chiếm lĩnh. Mà trên thực tế, loại cảm giác trốn tránh này không phải là một loại cảm xúc tốt đẹp, nhất là đối với người đang yêu, đây chính là vô cùng trí mạng.
Lâm Hiểu gửi xong những bức điện, sau đó liền nhập tâm vào làm việc. Ngành của cô có tiếng là chân chạy việc, bên trên truyền xuống rất nhiều tư liệu văn kiện, tất cả đều cần cô bôn ba khắp bệnh viện chuyển đi.
Chờ đến khi công việc tạm coi như hoàn thành thì cũng đã đến thời gian nghỉ trưa. Lâm Hiểu chậm rãi đi về văn phòng, nghĩ đến cơm trưa của mình nên giải quyết như thế nào đây.
Lâm Hiểu đứng trên bãi cỏ, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào khuôn mặt Bác Thần, tay hắn đặt ngoài cửa sổ, đầu ngón tay còn kẹp một điếu thuốc.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lâm Hiểu xuất hiện cảm giác khó có thể hình dung. Đó rõ ràng là một cảm xúc mãnh liệt chỉ trực chờ bùng phát nhưng cô còn chưa kịp biết rõ đó là cảm xúc gì thì nó tựa như bị ngón tay đè chặt miệng không cho phun trào, trong lòng cô vô cùng khó chịu.
Lâm Hiểu khẽ hé miệng nhưng rốt cuộc vẫn do dự, mở cửa xe ngồi vào.
Trong xe không có mùi khói thuốc, phỏng chừng vừa rồi hắn cũng không ngồi trong xe. Lâm Hiểu nhìn về phía Bác Thần, thấy hắn dụi điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn. Ban đầu vốn định hỏi hôm qua hắn khi nào trở về nhưng khi nhìn vào quầng mắt thâm đen của hắn, tất cả lời muốn nói cô đều quên mất, mà câu hỏi lại là: “Mới vài ngày không thấy sao anh lại có bộ dáng mệt mỏi như miệt mài quá độ vậy?”
Lời này đối với Bác Thần đã vì chuyện của cô mà cả đêm không ngủ, tuyệt đối đáng đánh đòn. Khóe miệng của hắn co rút, nói: “Ánh mắt của em thật lợi hại, sớm biết vậy anh nên chuẩn bị bôi phấn rồi mới đến.”
“Nếu anh thực bôi phấn vậy càng tệ hơn, em sẽ nghĩ anh chỉ sau một chuyến đi ra ngoài mà ngay cả giới tính cũng bị thay đổi rồi.” Đầu óc Lâm Hiểu không thèm suy nghĩ lấy một giây, lời này cứ thế mà được nói ra.
Đôi mày Bác Thần giương lên: “Em thật sự không thể nói lấy một lời nào tốt đẹp cả, nhìn em như vậy, anh lo lắng vô ích rồi.”
“Lo lắng cái gì?” Lâm Hiểu dừng một chút hỏi.
“Còn có thể lo lắn