Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

nói với anh. Lâm Hiểu, em không cần lấy cớ vì mẹ anh. Chuyện tình cảm của chúng ta, cho dù là mẹ anh, cũng vẫn chỉ là người ngoài. Em không biết suy nghĩ của anh thế nào, tại sao lại có thể thông qua hành vi cử chỉ của mẹ anh mà phán đoán về anh? Em là không tin tưởng anh hay em đối với chính em cũng không tin tưởng? Chỉ vì anh không có ở bên cạnh em, mẹ anh lại đối như thế với nhà em cho nên em đang cố ý trừng phạt anh phải không?” Bác Thần nói xong, lắc đầu cười khổ, “Nếu thật sự là như thế, trừng phạt này cũng đủ nặng…”
Lời nói của Bác Thần đâm thẳng vào ngực người ngồi cạnh, Lâm Hiểu cũng không biết mình nghĩ cái gì, vì sao cô lại muốn giận hắn, vì sao lại không nói cho hắn biết chuyện xảy ra với mình nhưng hắn so với cô còn biết rõ lí do hơn.
Lâm Hiểu cuối cùng cũng hiểu được. Cảm xúc này của cô, chẳng khác gì lời hắn nói. Cô chẳng qua chỉ muốn để hắn lo lắng cho mình, để hắn sau khi biết mọi chuyện từ mẹ mình, sẽ càng thêm áy náy càng thêm đau lòng vì cô, cho nên cô mới theo bản năng không nói cho hắn.
Kỳ thật nói cô vì muốn trừng phạt Bác Thần nhưng trên thực tế, hắn có cái gì đáng để trừng phạt. Hắn đâu có thể khống chế hành vi của dì Lan, trong khi đó hắn thật sự có việc nên không thể ở bên cạnh cô. Xảy ra chuyện như vậy, nếu thật sự muốn trừng phạt hắn, vậy không cần làm đến bước này, bởi vì tất cả chỉ đều để chứng minh hắn thật sự rất yêu cô.
Lâm Hiểu đột nhiên cảm thấy mình thật ti bỉ. Cho rằng chính mình thật đáng thương, cho rằng mình thật thảm nhưng lại đối với Bác Thần bày thủ đoạn vui đùa, sau đó thì tức giận buồn bực với hắn, trong khi hắn thật sự vô tội.
Lâm Hiểu nhớ đến đôi mắt thâm quầng của Bác Thần, nhớ đến mười cuộc gọi nhỡ trước đó, từ tối qua cho đến sáng nay, vậy mà cô còn cố ý, mặc kệ hắn khẩn trương còn không biết dừng lại, vừa rồi còn phát giận với hắn, dùng chuyện của dì Lan châm chọc, chỉ trích hắn… Cô làm như vậy, chẳng qua chỉ là theo bản năng muốn cho hắn sâu sắc ác cảm với những hành vi ác độc đó mà thôi.
Càng nghĩ, Lâm Hiểu càng cảm thấy mình vừa vô lí lại vừa tùy hứng. Cô cúi đầu, tay nắm chặt thành quyền, mặc dù biết rõ mình đối xử với Bác Thần như thế thật có lỗi nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ủy khuất.
Tuyến lệ của Lâm Hiểu gần đây càng ngày càng mẫn cảm. Rõ ràng tối qua đã khóc thật lâu nhưng hiện tại cô lại không thể khống chế được.
Bả vai cô run rẩy, hết nhịn lại nhẫn nhưng vẫn không áp được cảm xúc: “Đúng, thực xin lỗi…em cũng, em cũng không muốn như vậy…”






Cô không muốn như vậy. Cô cũng không nghĩ mình có thể đối mặt hắn như với người thân của mình, vừa lí trí lại quả cảmnhưng đến khi cô lấy lại tinh thần thì chính cô đã làm ra chuyện thương tổn tới hắn.
Cô còn nói mình yêu hắn rất nhiều, nói đến thật dễ nghe mà lại làm ra hành vi như vậy. Nếu hắn thật sự để ý cô, nếu cô thật sự bỏ mặc hắn thêm vài ngày, vậy thì hắn sẽ càng thêm không tốt. Huống chi mẹ hắn đối đãi như thế với cô, cô không tốt, Bác Thần làm sao còn có thể bình thường?
Bác Thần nhìn Lâm Hiểu càng khóc càng lợi hại, vội vàng rút ra một xấp giấy ăn giúp cô lau nước mắt, khẩn trương nói: “Sao em lại khóc? Anh nói sai cái gì ư?”
Lâm Hiểu mơ mơ hồ hồ nhìn Bác Thần đang gần sát cô, cố gắng dùng khăn giấy thấm hết nước mắt còn lại nhưng nước mắt lại như cũ không ngừng trào ra.
Cô không muốn lại áp lực chính mình, thầm nghĩ níu hắn đừng rời đi, đừng khiến hắn bởi vì sự ngu xuẩn của cô mà bỏ lại cô. Lâm Hiểu sợ hãi tùy hứng của mình sẽ khiến hắn phiền chán, sợ hắn thực sự tức giận hoặc là thấy thất vọng về cô. Chính cô cũng thấy thống hận tâm tư cẩn thận của mình, cũng thống hận mình lại có thể đối đãi với người mình để ý như thế.
“Lúc này đã quá trưa, em còn không mau đi ăn cơm? Cứ định ôm như vậy mà không ăn sao?” Bác Thần dùng ngữ khí đùa giỡn nói.
Lâm Hiểu cũng không quan tâm đến việc vừa rồi khóc lâu thật rất mệt mỏi, nhưng cuối cùng thì thể xác và tinh thần cô cũng đã được thả lỏng.
Bác Thần nói xong, cô cũng cảm thấy đói bụng, hơn nữa không phải là đói bình thường mà là rất đói. Có loại cảm giác đói đến bụng kêu vang mà đã lâu cô không còn cảm thấy.
Thế nhưng, cô lại luyến tiếc rời khỏi vị trí này, trong lòng vừa mâu thuẫn vừa giãy dụa.
“Đứng lên, đi ăn cơm đi, còn ngồi nữa thời gian nghỉ trưa sẽ qua mất.” Bác Thần vỗ vỗ mông cô, ngữ khí giống như đang dỗ dành trẻ nhỏ.
Lời này không hề có hiệu quả, ngược lại càng làm cho Lâm Hiểu thêm xấu xa tiến sâu vào trong lòng hắn, giữ chặt cổ hắn không buông tay.
Bác Thần nhịn không được cười ra tiếng, lại nói: “Nếu không anh gọi điện thoại cho người mang tới, bảo bọn họ đưa đến bãi đỗ xe bẹnh viện? Cá nhân anh cảm thấy không sao cả, chỉ có điều không biết em có để ý vị trí của hai chúng ta bây giờ vừa vặn đối diện với camera phòng quan sát, không biết bảo an bệnh viện có biết em hay không___”
Lâm Hiểu vừa nghe xong thì hoảng sợ. cô ở bệnh viện công tác hai năm, cho dù không quen hết mọi người nhưng cũng biết mặt nhau. Cô theo phản x