Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.

g cái gì, nhà em xảy ra chuyện lớn như vậy tại sao em không nói với anh lấy một câu?” Bác Thần nhìn khuôn mặt bình thản của Lâm Hiểu, cau mày nói.
Nghe xong lời này, Lâm Hiểu nhịn không được cười lạnh: “Ai nói là chuyện lớn? Ba mẹ em rất tốt, nói nhảm, một đám người chỉ thích lấy chuyện nhà người khác ra mổ xẻ, nhà bọn họ thì tốt lắm sao?”
Bác Thần sửng sốt, lại hỏi: “Ba mẹ em thật không có việc gì?”
Lâm Hiểu tỏ ra vài phần không kiên nhẫn: “Đã nói là không có việc gì!”
Bác Thần kinh ngạc: “Anh còn tưởng rằng…”
Lâm Hiểu quay đầu, khóe miệng nhếch lên, châm chọc: “Cho rằng nhà e tứ phân ngũ liệt ( tương tự câu “chia năm xẻ bảy”), gia đình tan nát? Cho rằng ba em bề ngoài tỏ vẻ không có gì nhưng về nhà thì vừa đánh vừa mắng mẹ em? Hay là cho rằng mẹ em không biết xấu hổ đi tìm tình yêu đích thực, đang chuẩn bị cùng ba em ly hôn? Mấy chuyện buồn cười này mà anh cũng tin là thật sao?”
Lâm Hiểu nói xong cũng biết phản ứng của mình có điểm quá đáng, lòng cô càng thêm phiền muộn, vô lực nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bác Thần trầm mặc, hắn vẫn chưa nghe đến những tin đồn linh tinh này. Hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ đoán rằng Lâm ba ba phỏng chừng sẽ tức giận với Lâm mẹ, Lâm gia sẽ mất đi sự bình yên. Nhưng từ ngữ khí của Lâm Hiểu, có lẽ vấn đề không còn ở Lâm gia.
Hắn nhìn Lâm Hiểu, bất đắc dĩ hỏi: “Em đang giận anh?”
Lâm Hiểu cảm thấy hơi thở mình như ngừng lại, cô cố đè nén cảm xúc, dùng thanh âm không lớn không nhỏ trả lời: “Việc này với anh một chút quan hệ cũng không có, em làm sao phải tức giận? Chỉ là anh nghe ở đâu những lời đồn nhảm nhí này?”
“Em đây là muốn nói lảng sang chuyện khác?” Bác Thần ngừng một chút, tiếp tục nói, “Lâm Hiểu, không phải lúc trước em từng hứa với anh, nếu có chuyện gì xảy ra cũng không được giấu trong lòng, phải nói ra để hai bên cũng nghĩ cách sao? Lời hứa này, em nói giỡn sao?”
Lời này gợi cho Lâm Hiểu nhớ lại. Rõ ràng chỉ cách hiện tại không lâu, nhiều nhất mới qua hai tuần lễ nhưng cô cảm thấy dường như đã trải qua một đoạn thời gian rất dài. Khi đó Ngô Tuấn Hạo kể cho cô về chuyện của Bác Thần, cô quá lo lắng, sống chết buộc hắn đáp ứng lời hứa này, lúc ấy chỉ sợ hắn nghĩ đến chuyện quá khứ sẽ buồn phiền, thật vất vả mới khiến hắn đáp ứng, không nghĩ đến hiện tại lại thành hắn dùng lời hứa này bức mình.
Trước đây mấy ngày rõ ràng bọn họ còn rất tốt, thậm chí sau khi hắn rời đi, Lâm Hiểu còn bắt đầu tự hỏi đến khi hắn trở về cô nên sắp xếp cái gì, có nên đến địa điểm ăn ngon nào không, hay tìm một nơi nào yên lặng, sao đó hai người thân thiết một chút? (=.=!) Trong laptop của cô thậm chí còn lưu trữ một đống địa chỉ, cô dùng đủ thứ lí do quái dị lại không biết xấu hổ chọn lựa rồi chọn lựa, do dự rồi do dự.
Lâm Hiểu lúc ấy còn có ý định “tiểu biệt thắng tân hôn”. Bác Thần sau khi trở về hẳn sẽ rất muốn cô, nói không chừng còn có thể cơ khát một phen? Nghĩ đến bộ dáng vui vẻ của hắn sau khi trở về nhìn thấy cô mà ban ngày ban mặt Lâm Hiểu vô duyên vô vớ cười đến ngọt ngào.
Và hiện tại hắn cuối cùng cũng trở lại nhưng không còn kịp rồi. Giống như công chúa bị người xấu cường X, nàng đã bị xé hết quần áo trên người, đến lúc này, kỵ sỹ nàng mong chờ mới chậm rãi khoan thai cưỡi ngựa đi ới.
Hoa cúc đồ ăn đều lạnh rồi…
Lâm Hiểu cũng không biết cô trầm mặc đã bao lâu mới đáp: “Em không có giỡn…”
“Một khi đã vậy, vì sao chuyện nghiêm trọng như vậy em không lập tức nói cho anh biết?” Bác Thần cau mày, khuôn mặt hiện lên nét bi thương, “Là vì anh không đáng tin cậy? Nếu đúng vậy thì anh đây thân là một tên đàn ông cũng cảm thấy thật uất ức.”
Lâm Hiểu đề cao âm điệu, ánh mắt cô toát ra ý tức giận, tựa như lên án, hỏi ngược lại: “Vậy anh muốn em như thế nào dựa vào? Anh có thể lập tức quay lại giúp em sao? Nếu em – Lâm Hiểu thật sự chỉ có thể gọi điện thoại cho anh khóc lóc than vãn mình gặp chuyện sau đó ngu ngốc chờ anh trở về giải quyết, nhà của em đã sớm rách mướp từ lâu rồi!”
Lâm Hiểu nói xong, thở hổn hển một hơi, cố gắng áp chế cảm xúc. Môi cô giật giật, sau chậm rãi quay đầu không để ý đến Bác Thần, tận lực dùng ngữ khí bình tĩnh nói: “Sau đó, em đã tự mình giải quyết hết mọi việc nhưng thái độ của dì Lan… Em làm sao có thể đi tìm anh đây?”
Đột nhiên lúc này, ngoài lối vào vang lên tiếng giày cao gót của phụ nữ, tiếng “cộc cộc” vang lên khắp bãi đỗ xe. Mà bên trong xe, không khí lại im lặng đến lạ thường.
Chờ đến khi người phụ nữ xa lạ kia lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, trong đầu Lâm Hiểu vẫn trống rỗng, nhìn chiếc xe nhỏ nhắn chạy ra ngoài, hai mắt không có tiêu cự.
“Anh thật vui sướng, người con gái của anh… có thể trong lúc anh không ở bên tự mình giải quyết mọi khó khăn.”
Lời này làm cho Lâm Hiểu hơi hoàn hồn, cô nghiêng đầu nhìn hắn sau đó lại yên lặng chuyển hướng nhìn ra ngoài bãi đỗ xe. Nhìn thì như cô không hề có phản ứng, cả biểu tình cũng không thay đổi nhưng nắm tay cô lại vô ý thức siết chặt thêm vài phần.
“Nhưng anh vẫn hy vọng, cho dù bên người cô ấy phát sinh sự việc gì, cho dù tốt hay xấu, cô ấy đều có thể


pacman, rainbows, and roller s