Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.

ên nói vậy về người chị em tốt nên bổ sung: “Mẹ biết không thể trách A Cầm,những ngày trước cô ấy cũng rất khó khăn.” Nghĩ đến bộ dáng Lâm mẹ hồi đó, lại buồn bã nói tiếp, “A Cầm mấy lần vừa kể xong với mẹ liền khóc, cảm tình của mẹ với cô ấy tuy so ra còn kém chị em ruột nhưng cũng không ít hơn là bao.”
Dì Lan giật mình vỗ đùi nói: “Con nói đúng. A Cầm tưởng như khôn khéo nhưng thực tế lại mơ mơ màng màng, tâm tư chân thật, sẽ không nghĩ nhiều đâu.”
Dì Lan càng nói càng thấy đúng, đứng vụt lên rồi bỗng nhiên quay sang khuyên nhủ Bác Thần: “Tiểu Thần, mẹ nghe lời con. Nếu mẹ đã sang với A Cầm, vậy con cũng không được thể hiện rõ ràng. Hiểu nha đầu hiện giờ vẫn là một đứa trẻ tốt cho nên không được để con bé lần ra dấu vết, chậm rãi làm bất hòa, sau đó chờ cơ hội mẹ sẽ tìm lí do, đem hôn sự này đẩy đi, con có hiểu không? Con cũng không cần tiếc nuối, chờ chuyện này qua đi, mẹ sẽ tìm cho con một đối tượng khác, con như thế này, muốn cô gái tốt nào mà không có?!”
Trong lòng Bác Thần thở dài một hơi nhưng vẫn trả lời: “Mẹ yên tâm.”
“Vậy con chờ chút, đừng vội tìm Lâm Hiểu. Khi nào con bé về, hai đứa tùy tiện tán gẫu vài câu là được.”
Bác Thần bị ngăn cản, bất đắc dĩ nói: “Mẹ, giờ nhà Lâm Hiểu xảy ra chuyện như vậy, con dù thế nào cũng phải đến hỏi thăm cô ấy.”
“Mẹ không phải không cho con đi tìm con bé, chờ con bé tan tầm trở về không phải vẫn còn nhiều cơ hội cho con nói mấy câu sao? Hiện tại ở vào thời điểm này, con gái dễ dàng cảm động nhất, đến lúc ấy, con bé lún quá sâu vào đoạn tình này, muốn rút hôn sự này lại càng phiền toái.” Dì Lan ai oán nói.
Sắc mặt Bác Thần có chút cứng ngắc: “Mẹ, mẹ mau đi đi.”
Bác Thần đờ người ngồi nhìn mẹ hắn chuẩn bị ra ngoài, trong lòng lại hận không thể chạy nhanh đến bên Lâm Hiểu. Chờ đến khi mẹ hắn vừa đi ra, Bác Thần vội vàng đứng lên, nghe động tĩnh ngoài cửa. Chỉ cần mẹ hắn đi vào Lâm gia, hắn sẽ vụng trộm trốn đi ngay. Nào ngờ, chốc lát sau, cửa lớn nhà mình lại bị mở ra.
Bác Thần thoáng hoảng sợ, vội vàng điều chỉnh sắc mặt: “Mẹ, sao mẹ đi về nhanh vậy?”
Dì Lan hơi thất vọng đi đến, nói: “Nhà bọn họ không có người, cũng không biết khi nào thì trở về, đành chờ buổi tối qua thôi.”
Bác Thần “nga” một tiếng, trong lòng so với bà còn thất vọng hơn.
___^^___^^___
Quan hệ của Tề Kỳ và Lâm Hiểu trước nay vốn rất tốt. Lâm Hiểu vừa vào nhà Tề Kỳ liền không để ý gì mà ngồi phịch vào ghế sô pha nhà cô nàng.
“Như thế nào mà mới vài ngày không thấy đã tiều tụy đến mức này, lúc trước cậu còn đang cảnh xuân đầy mặt cơ mà.” Tề Kỳ vừa nói xong, đặt một đĩa đồ ăn lên bàn trà. Không có hai vị đại nhân ở nhà, các cô sẽ thoải mải, muốn làm gì thì làm.
Lâm Hiểu xê dịch mông, rời sô pha ngồi xuống thảm bên dưới, cầm lấy bát bắt đầu ăn, nói: “Gần đây trong nhà xảy ra chuyện, phiền phức vô cùng.”
“Chuyện gì? Tên đàn ông nhà cậu đâu?”
“Đi rồi.” Lâm Hiểu không hề biết Bác Thần đã trở về.
Lâm Hiểu thật sự muốn kể hết mọi chuyện với Tề Kỳ. Khi ở nhà nhìn vẻ áy náy của mẹ mình, tuy không biểu hiện ra ngoài nhưng trong lòng cô sớm mỏi mệt không chịu nổi. Đi đến chỗ Tề Kỳ, cô lập tức lộ nguyên hình, chỉ còn kém mức dựng lên một phông nền màu xám.
Quan hệ của Lâm Hiểu và Tề Kỳ tốt lắm, Lâm Hiểu cũng không sợ mà nói toàn bộ với cô ấy. Thật sự thì cô nghẹn quá lâu đến mệt nhoài rồi! Lâm Hiểu liền đem chuyện của mẹ mình, còn có chuyện của dì Lan nói hết.
Tề Kỳ thổn thức nói: “Đều nói lời đồn khác xa sự thật, bên đó nhất định là không sáng suôt nhìn đúng mọi việc. Mình nói điều này, nếu mẹ cậu thật sự muốn ngoại tình, vậy bà ấy còn có thể chờ tới bây giờ sao? Mình hiểu mẹ cậu. Nếu mình quá mức cô đơn như vậy, có người mời đi, mình cũng sẽ đí. Mặc kệ hắn là người nào, càng đừng nói là người quen. Còn nữa, người ngày bé quen biết cũng dễ làm cho người ta có cảm giác an toàn,có thân cận hơn một chút cũng là chuyện thường.”
Lâm Hiểu thở dài nói: “Dù sao bây giờ cũng đâu thể giải quyết được.”
Tề Kỳ vỗ lưng Lâm Hiểu, thẳng thắn nói: “Tuy chuyện của mẹ cậu có thể thông cảm nhưng cậu mới chính là người vô tội phải chịu khổ.”
Mi mắt Lâm Hiểu cụp xuống: “Đều là người một nhà, có câu có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, sao có thể nói mình vô tội được.”
Tề Kỳ vuốt lên mái đầu đang cúi xuống của Lâm Hiểu, giống như người chị an ủi: “Cậu đã làm tốt lắm rồi nhưng lời của mình nói tuyệt đối không quá đâu. Hiếu thuận như thế nào, rốt cuộc vẫn là vấn đề cá nhân của mỗi người nhưng đề cập đến tương lai của bản thân, chuyện hôn nhân của bản thân, tóm lại nhất định là có oán. Cho nên a, cậu đừng quá ép buộc chính mình… Cậu ở trước mặt mẹ mình không thể hiện một chút oán hận nào đã không dễ dàng gì, ở nơi này của mình cũng không cần cố gắng chịu đựng như vậy.”
Lời này giống như chạm đúng vào dây thần kinh yếu ớt nhất của Lâm Hiểu, cô không thể áp chế được cảm xúc, lấy tay che miệng, nước mắt liền chảy ra, cuối cùng cũng cảm thấy ủy khuất trong lòng tan đi một ít. Nước mắt rõ ràng vẫn còn rơi nhưng lại nở nụ cười, biến thành một loại biểu tình kỳ quái:


XtGem Forum catalog