Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1586 lượt.

út chậm chạp, hơn nửa ngày mới phát hiện ra ý tứ của hắn lên xông lên véo ai đó: “Anh có ý gì!?”
Tập kích Bác Thần một trận như vậy, Lâm Hiểu cũng không còn nhớ đến chuyện điện thoại bị hỏng nữa, cùng Bác Thần đùa giỡn xong lại xắn quần áo, đi theo hắn trở về nhà.
Lúc đi về đã đến hoàng hôn, Lâm Hiểu ngồi ở ghế sau, gió từng trận từng trận thổi tới khiến tóc gáy cô dựng thẳng lên. Cô càng thêm dùng sức ôm Bác Thần cũng đồng dạng ẩm ướt ngồi trước, ý đồ mượn nhiệt độ cơ thể của hắn tìm kiếm một chút ấm áp.
“Lạnh muốn chết!” Lâm Hiểu ở phía sau oán giận nói.
Bác Thần không những không ôn nhu trấn an mà ngược lại còn dùng ngữ khí trách cứ nói: “Ai bảo em náo loạn.”
Lâm Hiểu mếu máo, thật sâu cảm thấy mấy tình huống trong phim truyền hình chỉ có trong lý thuyết tuyệt đối không đáng tin cậy. Một tay cô giữ chặt quần áo ẩm ướt, tay còn lại ôm hắn mà không hề mở miệng.
Chiếc xe đạp vẫn kêu vang như cũ, Lâm Hiểu nhìn sắc trời càng ngày càng tối, ven đường bay đến hương thơm thức ăn, cô hít sâu một hơi, cảm giác bụng mình đã đói lắm.
“Dì Lan nói tối nay có chân giò hầm, thật đói a.” Lâm Hiểu ở sau xe vô ý nói một câu, ai ngờ vừa nói xong Bác Thần chợt phanh lại.
Lâm Hiểu nhìn hắn xuống xe, cũng tò mò xuống theo, chỉ thấy hắn đi vào cửa tiệm tạp hóa mua hai gói mỳ, nhét vào lòng Lâm Hiểu: “Mẹ anh cùng với đoàn diễn đi sang thôn bên cạnh hát hí khúc rồi, bữa tối đây này.”
Bụng Lâm Hiểu đã rất đói mà còn phải nghe tin tức động trời như vậy, cô mang vẻ mặt chịu đả kích nói: “Vậy dì Lan bao giờ mới trở về?”
Bác Thần ho nhẹ một tiếng, mặt không chút thay đổi sải bước lên xe: “Mẹ anh nói tối nay bà sẽ không trở lại.”
Lâm Hiểu ôm hai gói mỳ ăn liền mà cứng đờ người.
Ôi chao, ôi chao? Tim cô đập ngày càng nhanh, cộng thêm cảm xúc hưng phấn cùng kích động thế này là chuyện gì xảy ra…a…thật chán ghét!?






“Lâm Hiểu, anh chỉ là không muốn em chịu ủy khuất.”


Xe đạp kêu vang loạn một đường, Lâm Hiểu tay ôm mỳ ăn liền nhưng suy nghĩ lại lâm vào hỗn loạn, tự hỏi đêm nay phải xuống tay như thế nào… Không đúng! Là tự hỏi làm thế nào để hắn chủ động xuống tay! (Sắc nữ!!!!)
Khụ khụ, được rồi, theo một góc độ nào đó mà nói, hai cái này cũng không có gì khác nhau.
Lâm Hiểu nhớ tới tình cảnh khi cô cùng hắn ở chung, nói thật, càng ở chung, cô càng cảm thấy người đàn ông này rất kỳ quái. Chẳng hạn khi đàn ông đã xác định quan hệ, thậm chí còn chưa đến bước xác định quan hệ mà chỉ ở mức trạng thái ái muội thôi, cố ý cũng tốt, vô tình cũng được, tinh trùng lên não là loại chuyện không thể nào tránh. Nhưng Lý Bác Thần cùng với nhũng người đàn ông khác hoàn toàn tương phản, càng ở chung hắn lại càng cẩn thận. Lâm Hiểu nghĩ không ra, thời gian bọn họ ở chung một chỗ cũng không tính là ngắn, động tác thân mật dẫn đến lau súng cướp cò cũng không thiếu, nhưng như thế nào mà tên hỗn đản này vẫn có thể chịu đựng. Một lần hai lần cô còn có thể cảm động rơi lệ, nhưng đến lần sau, Lâm Hiểu không nhịn được kinh sợ hoài nghi___người này rốt cuộc giới tính có vấn đề gì không a!
Lâm Hiểu nghĩ đến đây liền vội vàng dùng sức gõ đầu mình, vừa mới xuất hiện chuyện không thể giải thích liền hoài nghi giới tính người đàn ông của mình cũng quá quá 囧.
Miên man suy nghĩ một hồi, bọn họ cũng đến cửa nhà. Bác Thần dựng xe ở một bên, nhìn Lâm Hiểu vẫn còn đứng ngốc một chỗ, nhíu mày nói: “Còn không mau đi tắm rửa, nếu không tắm nhanh sẽ bị cảm đấy.”
Không khí có chút im lặng, Bác Thần không nói chuyện, Lâm Hiểu cũng không mở miệng, chỉ còn tiếng động phát ra từ ti vi.
Nhà cách cách truyền đến tiếng khóc của trẻ con, nhưng một lát sau liền yên tĩnh lại. Lâm Hiểu nhíu mày, chẳng lẽ một buổi tối thân mật khó khăn lắm mới có được sẽ cứ thế mà tiêu tùng sao. Lâm Hiểu không cam lòng, chân cô đá đá Bác Thần hỏi: “Anh bày vẻ mặt thối đó cho ai xem hả?”
Cô vừa nói vừa nhìn phản ứng của Bác Thần, tâm tình không yên, hạ giọng tức giận nói: “Anh vừa rồi còn vui vẻ lắm mà, như thế nào bây giờ lại thay đổi thất thường, uống nhầm thuốc à?!”
Bác Thần đứng lên tiến lại gần Lâm Hiểu, xoa đầu cô: “Nói ai bày mặt thối? Anh…đây chẳng phải là do bởi cùng em ở một chỗ nên khẩn trương không biết làm gì ư.”
Lâm Hiểu biết cái cớ hắn tùy tiện nói ra này thật đúng là giả đến đòi mạng nhưng sắc mặt cô lại tốt hơn nhiều. vốn định hừ nhẹ ngạo mạn nâng cằm lên nhưng không ngờ mũi nhỏ ngứa ngáy không khống chế được, biến thành một cái hắt xì.
Bác Thần một bên vội vàng đưa giấy cho cô, một bên trách cứ: “Em xem em đi, còn nghịch nước nữa không.”
“Nói nhiều!” Lâm Hiểu dùng giấy ăn lau mũi, mơ hồ nói không rõ.
Bác Thần bất đắc dĩ nói: “Đi về phòng mặc thêm quần áo vào, anh nấu cho em bát canh gừng.”
Lâm Hiểu cảm thấy đây chính là dấu hiệu cảm mạo nên cũng không phản bác, ngoan ngoãn bước về phòng.
Trong nhà có gừng lại không có đường đỏ, Bác Thần đành phải sang nhà hàng xóm xin.
Đến khi nấu xong, Bác Thần vừa vào phòng thì thấy một đống chăn lớ