XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.

lại duỗi tay ôm cô sát vào lòng, dùng cằm cọ cọ đầu cô: “Cuối cùng cũng có thể ôm em một lát.”
Cảm xúc khẩn trương của Lâm Hiểu gặp lời này của hắn thì trong lòng mềm nhũn, mềm mại tựa vào vai hắn, cô điều chỉnh lại vị trí của mình, để bản thân mình dán chặt vào hắn, tiến sát vào ngực hắn.
“Anh buổi sáng cố ý dậy sớm rời khỏi là vì muốn giấu mẹ anh?” Lâm Hiểu lười biếng hỏi.
“Đúng vậy, không tốt sao?” Bác Thần hỏi ngược lại.
“Đương nhiên tốt.” Lâm Hiểu không cần nghĩ ngợi trả lời, không biết vì sao trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.
Bác Thần vuốt ve tóc cô, lại hỏi: “Đúng rồi, buổi sáng tỉnh dậy, em có cảm giác bị cảm không?”
“Không.”
“Đương nhiên rồi, nghe nói vận động kịch liệt là cách trị liệu cảm mạo rất hiệu quả.” Bác Thần cúi người nói nhỏ.
“Cút đi!” Lâm Hiểu chửi thầm một câu, nhưng vẫn như trước không rời khỏi lòng hắn.
Hai người không nói thêm gì nữa, nhiệt độ trên người Bác Thần thực ấm, mắt Lâm Hiểu híp lại, không tự giác nhớ tới cảnh tượng mê người hôm qua, cảm giác kia thật sự khắc sâu ấn tượng trong cô.
Trái tim không hiểu sao căng thẳng, không biết sao dây thần kinh chết tiệt trong đầu lại cẳng thẳng đến run rẩy, Lâm Hiểu cảm thấy hạ thân có cảm giác, loại cảm giác vừa xa lạ lại quen thuộc đến quỷ dị.(!!!!)
Lâm Hiểu đương nhiên biết đó là cái gì, câ nắm chặt tay, cắn răng e thẹn cúi đầu. Chẳng lẽ mình có hội chứng “ M” sao. Tối qua bị ép buộc đau như vậy, thế mà chỉ vì một cái ôm hôm nay lại khiến cho cô có cảm giác… trong khi ban ngày ban mặt!
Trong lòng Lâm Hiểu phỉ nhổ bản thân, mi mắt cụp xuống nhìn phía dưới, lại phát hiện đũng quần người nào đó cũng đang đứng lên.
Cảnh này làm cho Lâm Hiểu thoáng chốc 囧, lập tức nghe thấy đỉnh đầu truyền đến tiếng than oán hận mà thống khổ: “Chết tiệt, ban ngày ban mặt.”(Hai a/c này thật là…)
“…”
Dì Lan quay trở lại không lâu sau, thấy hai người đã chuẩn bị xong, liền sửa sang lại một chút đưa cho Bác Thần quà mà họ hàng ở quê gửi, cất vào cốp xe.
Ba người ngồi trong xe, trở về nhà.
Lâm Hiểu hôm sau phải đi làm, tuy nói ở nhà cũ của Lý gia rất thoải mái nhưng ở nhà mình lúc nào cũng thoải mái hơn cả. Dì Lan cho Lâm gia mấy bao thổ sản vùng núi, Lâm mẹ rất vui vẻ, buổi tối làm một bàn đồ ăn phong phú.
Dự báo thời tiết trên ti vi nói một luồng không khí lạnh sắp tràn về, Lâm mẹ xem tin tức này xong lại nhìn thấy Lâm Hiểu mặc một bộ áo ngủ mỏng manh, nên hùng hùng hổ hổ bắt cô về mặc thêm quần áo.
Lâm Hiểu khoác thêm một chiếc áo gió bên ngoài, lại nghĩ đến Bác Thần có lẽ còn chưa biết tin tức ngày mai nhiệt độ giảm, nên chuẩn bị đi qua nhắc nhở hắn.
Được rồi, nhắc nhở cái gì, chẳng qua chỉ là lấy cớ thôi. Bác Thần không biết nhưng dì Lan làm sao có thể không biết.
Bên kia trong lòng dì Lan vẫn vướng bận chuyện buổi sáng.
Buổi sáng trở về tràn ngập chờ mong, nhưng mở cửa ra thấy trong nhà im ắng, bà cứng đờ người phát hiện cửa phòng Bác Thần và Lâm Hiểu đều đóng chặt. Bà cố gắng tiếp tục hy vọng mở cửa phòng Lâm Hiểu, lại càng thêm khổ sở phát hiện Lâm Hiểu vẫn ngủ say sưa trên giường, hơn nữa quần áo còn mặc cực kỳ đầy đủ.
Dì Lan cảm thấy đầu mình bị một chậu nước lạnh dội xuống, nước lạnh khiến bà cảm giác cả người cũng lạnh lẽo theo.
Đến khi nổi giận đùng đùng mắng con xong, trong lòng bà vẫn như trước cảm thấy thất vọng cùng với không thể nào hiểu được. Bà không hiểu được, một nam một nữ, cùng ở trong một căn nhà, làm sao có thể không xảy ra chuyện, đặc biệt là hai người đó bình thường cũng rất dính nhau.
Dì Lan nghĩ rồi lại nghĩ, phát hiện từ trước đến giờ tất cả các cơ hội bà chế tạo chưa có một cái nào thành công. Đứa con trai này, dì Lan khổ sở nhịn không được hoài nghi___con mình không nắm chắc cơ hội, không lẽ bởi vì ở phương diện kia có vấn đề?
Hoài nghi này vừa sinh ra, , càng phủ nhận càng cảm thấy không đúng. Dì Lan trong lòng đau khổ, bà chỉ có duy nhất đứa con trai này, nếu thật sự nó phương diện kia có chướng ngại, vậy Lý gia nhà bà làm sao bây giờ?
Bà nhìn thấy Bác Thần hút thuốc ngoài ban công, sắc mặt nghiêm nghị đi tới, chuẩn bị cùng đứa con trai bảo bối nói chuyện.
Lâm Hiểu đến Lý gia, thấy chú Lý xem ti vi cười vui vẻ, rồi vào phòng Bác Thần, lại phát hiện bên trong không có người. Cô nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện nên quen thuộc bước ra ngoài ban công.
“Con thật sự không có vấn đề gì?”Dì Lan chấp nhất hỏi lại một lần.
“Mẹ, mẹ tin con đi, con thật sự không có vấn đề gì, không cần phải đi khám bác sĩ.”
“Tiểu Thần, mẹ là mẹ con, toàn thân con có chỗ nào là mẹ chưa thấy qua. Nếu thân thể con thật sự có chỗ nào không tốt cũng không sao, chỉ cần tìm ra vấn đề, nhất định có thể chữa lành được.”
Lâm Hiểu nghe thấy đoạn đối thoại này, trong lòng quýnh lên, vội vàng tiến lên hỏi: “Anh Bác Thần, anh bị bệnh?”
Lúc trước không phải vẫn khỏe mạnh sao,? Tại sao vừa nói bệnh liền bệnh được?
Lâm Hiểu xuất hiện làm hai mẹ con Lý gia đồng thời cứng đờ, dì Lan cố gắng tươi cười: “Hiểu nha đầu đến đó à?”
Lâm Hiểu không trả lời dì Lan, khẩn trư