XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

sợ nhưng rất nhanh bình tĩnh lại.
Lâm Hiểu đứng trên hắn một bậc cầu thang, bậc cầu thang cũng không cao nhưng độ cao này vừa vặn để cô có thể nhìn thẳng hắn, không cần giống bình thường ngửa đầu lên. Tuy Lâm Hiểu đối với hành động đột ngột của hắn có chút kinh ngạc chơi trò đuổi bắt.
Bác Thần hôn có chút nhiệt liệt, như là muốn xâm nhập vào tận đáy lòng cô. Lâm Hiểu cảm thấy bàn tay đặt trên lưng mình thập phần nóng bỏng. Cô cảm thấy đêm nay hắn có chút kỳ quái nhưng không nghĩ ra điều gì khiến hắn trở nên như vậy.
“Làm sao vậy?” Lâm Hiểu nghi hoặc hỏi.
“Không, chỉ là rất nhớ em.” Bác Thần nói xong, lại nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng cô.
Mặt mày Lâm Hiểu vui vẻ, nhéo nhéo hai má thịt của hắn: “Miệng lưỡi trơn tru.”
Bác Thần để đầu cô tựa lên vai mình, gắt gao ôm chặt, hít sâu một hơi.
Đây là người con gái của hắn, là người con gái hắn toàn tâm toàn ý bảo hộ, hắn không bao giờ tổn thương cô, càng không bao giờ buông tha cô.
Lâm Hiểu ngoan ngoãn dán lên thân thể hắn, hai người ôm nhau một hồi lâu, Bác Thần mới buông tay ra.
Hai người tiếp tục một trước một sau lên lầu, khuôn mặt Lâm Hiểu lộ vẻ tươi cười xán lạn, kể cho Bác Thần chuyện đặt cửa hàng của Lâm mẹ.
Bác Thần nghe cô líu ríu nói chuyện, cũng đi theo cô cùng nhau thảo luận.
___^^___^^___
Tề Kỳ kết hôn giữa tháng chín, sau lại cùng Quách Chính KHải đi tuần trăng mật ở Nhật Bản. Hiện tại cuối cùng đã trở về. Ngày hôm sau, Tề Kỳ liền gọi điện thoại cho Lâm Hiểu, nói có lễ vật muốn tặng cô.
Tề Kỳ cùng Quách Chính Khải đã chuyển đến ngôi nhà mới được trang hoàng rất đặc biệt của họ. Lâm Hiểu vốn đã tới đây trước đó nên lần này cũng dễ dàng tìm được đường.
Chờ đến khi vào trong nhà Tề Kỳ, nhìn thấy hàng xấp quần áo cùng rất nhiều túi quà, Lâm Hiểu nói: “Mua nhiều quà như vậy sao?”
“Không có biện pháp, thân thích nhà Chính Khải nhiều lắm.” Tề Kỳ nói xong, cầm một gói to đưa cho Lâm Hiểu, đáy mắt mang theo ý bỡn cợt.
Lâm Hiểu không để ý, tùy tay mở ra, lấy ra mấy khối vải “rách rưới” không biết là cái gì: “Cái gì___”
Lâm Hiểu nói một nửa liền im bặt, mắt cô mở to, nhìn…bộ nội y tình thú trước mắt.
Lâm Hiểu vốn không có chuẩn bị tâm lý, ngây ngốc vài giây, mới đưa nó nhét lại vào túi nhìn về phía Tề Kỳ, vừa thẹn lại vừa cảm thấy khôi hài mắng: “ Cậu cũng là con gái, quà gì không tặng lại tặng cho mình cái này!”
Tề Kỳ cười xấu xa ôm lấy bả vai Lâm Hiểu: “Cậu không biết mình chọn quà tặng cho cậu mất bao lâu đâu, tìm bao nhiêu mà vẫn không thấy “đặc sản Nhật Bản” nào thích hợp. Cho đến khi mình cùng lão công đi dạo cửa hàng tình thú, mới quyết định chọn cái này. Mau cảm ơn mình đi, mình mới chỉ liếc mắt một cái đã cảm thấy nó thích hợp với cậu ~!”
Lâm Hiểu thối một ngụm, sắc mặt có chút đỏ lên: “Cậu đây là thuần túy đùa cợt, cố ý chỉnh mình!”
“Hắc hắc, tuy rằng vải dệt vừa thiếu lại “rách”, nhưng là chất chứa nồng đậm tâm ý của mình~~”
“Cậu đi mà mặc ấy!” Lâm Hiểu trừng mắt, Tề Kỳ vẫn đắc ý dào dạt như trước.
Sau đó, Tề Kỳ kéo Lâm Hiểu lại gần, nhỏ giọng nói bên tai cô: “Mình còn mua mấy thứ khác nữa, có muốn xem không?”
Lâm Hiểu ngập ngừng một chút, vô sỉ gật đầu.
Tề Kỳ thấy mắt bạn sáng lên như vậy, che miệng cười vài tiếng, kéo Lâm Hiểu vào phòng mình. Cũng may Quách Chính Khải không ở nhà, bàng không đã không có cơ hội này.
Vì thế, trong phòng có hai cô gái ngồi trước một cái hòm, bên cạnh bày bừa đủ loại đồ, hơn nữa còn có một đống nho nhỏ “vải rách rưới”.
“Sao cậu mua nhiều đồ như vậy?” Lâm Hiểu giật mình nói.
“Không mua nhiều, lão công nhà mình ngắm chưa chán, mình đã chán!” Tề Kỳ tức giận nói.
“Cái còng tay này cũng quá giả đi, cảm giác vừa giật thì đã hỏng rồi.”
“Thế cậu định mượn mấy chú cảnh sát cái còng tay chắc chắn để nghịch hả?”
“Cậu giải thích cho mình!”
“Không được, cậu ngốc lắm, mình có giải thích cậu cũng nghe không hiểu.” Tề Kỳ khinh thường liếc cô một cái, “Đều đã một bó tuổi, ngay cả chút kinh nghiệm thực chiến cũng không có.”
Lâm Hiểu nghẹn một hơi, hạ giọng nói: “Ai nói với cậu mình chưa thực chiến qua!”
Lời này khiến Tề Kỳ sửng sốt, vội bày ra bộ dáng bát quái: “Kiểm nghiệm rồi? Cảm giác thế nào?”
Mặt Lâm Hiểu nóng lên, hàm hồ nói: “Tàm tạm, chỉ có điều đau muốn chết.”
Tề Kỳ bày vẻ mặt tri âm tri kí, vỗ đầu cô an ủi: “Lần đầu tiên đều thế cả, về sau liền mất hồn.”
“Phi!” Hai gò má Lâm Hiểu rực lửa.
“Ôi chao, cậu đã thực chiến rồi, mình đây sẽ tặng thêm cho cậu một món quà nữa.” Tề Kỳ cười hớn hở, lôi ở tủ đầu giường ra một cái hộp vuông, đưa cho Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu thấy ngoài hộp đều ghi tiếng Nhật, mờ mịt hỏi: “Đây là cái gì?”
“Áo mưa, mình mua vài hộp, cho cậu một hộp, quả nhiên là chị em tốt phải không?” Tề Kỳ nói xong, trên mặt lộ vẻ tươi cười, nhìn bộ dáng ngây ngốc của Lâm Hiểu, đột nhiên biến sắc, khẩn trương hỏi: “Thiếu chút nữa quên hỏi cậu, cậu làm cái kia có mang mũ không?”
Lâm Hiểu cứng đờ, trong lòng thấp thỏm không ngừng, hồi lâu sau mới đáp: “Không…”