Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

“Cậu, đứa con gái này! Lớn mật thật đấy! Có muốn phụng tử thành hôn không!” Tề Kỳ gào thét chói tai.
Thanh âm to lợi hại này làm cho tâm can Lâm Hiểu chấn động, vội vàng lắc đầu, lộ vẻ mặt cầu xin: “Mình quên mất…” Nói xong, Lâm Hiểu nghĩ lại chuyện đêm đó, cố gắng suy nghĩ hơn nửa ngày, mới do dự mà chần chờ nói, “Mình cảm giác anh ấy không ra ở bên trong.”
Tề Kỳ ngẩn người, bình tĩnh hơn: “Lúc cuối cùng đó hắn không có phóng ra?”
Lâm Hiểu ho nhẹ một tiếng, mặt ửng đỏ: “Khi ấy mình mơ mơ màng màng, bất quá vẫn cảm giác được anh ấy phóng ra ngoài, sau đó chính là bụng nóng lên, lúc ấy mệt quá căn bản còn chưa kịp mở mắt đã trực tiếp ngủ luôn. Bây giờ nhớ lại, mình cảm thấy không giống cảm giác anh ấy có phóng con cháu của mình vào.”
Tề Kỳ bị hình ảnh Lâm Hiểu phác họa ra khiến cô cười “phốc” một tiếng, nhưng vẫn cố ấn ngực nói: “Vậy thì tốt rồi, tuy vậy vẫn có thể mang thai nhưng tỷ lệ sẽ không cao.”
Từ nhà Tề Kỳ trở về, Lâm Hiểu thu về một hộp áo mưa, một cây roi tình thú, cùng hai bộ nội ý tình thú. Về cái khác, Tề Kỳ nói cô vừa mới thử nghiệm, không nên nghịch quá nên không quan tâm tới ánh mắt tò mò khát vọng của Lâm Hiểu, mà trực tiếp cất vào ngăn tủ.
Một đường trở về nhà, Lâm Hiểu vô cùng khẩn trương, quả thực không khác gì mang theo mười vạn trong túi.
Đợi đến khi về nhà, cơm nước xong, Lâm Hiểu cuối cùng cũng tìm được cơ hội, khóa cửa phòng lại, lấy hai bộ nội y tình thú ra đặt trên giường, vừa tò mò vừa thẹn thùng cầm lấy một bộ mặc thử, sau đó nhìn toàn thân mình trong gương. Vừa nghĩ tới đã cảm thấy xấu hổ, hơn nửa ngày mới đứng thẳng người, xem hiệu quả mặc xong của mình.
Đại khái bởi vì trong phòng chỉ có một mình cô, nên vài giây sau Lâm Hiểu cảm thấy thoải mái hơn. Cô vuốt tầng sa mỏng mềm nhẹ trên người, khuôn ngực được bộ nội y nâng lên trông càng thêm đẹp. Cô bất mãn thầm nghĩ: vẫn hơi nhỏ, nếu có thể lớn hơn một chút hẳn sẽ rất đẹp.
Bất quá Tề Kỳ không hổ là chị em tốt nhiều năm của Lâm Hiểu, bộ quần áo này vừa chọn liền chuẩn, đem dáng người vừa vừa của cô trở nên đẹp hơn rất nhiều. Nhưng Lâm Hiểu vẫn cảm thấy chưa đủ, lúc nào cũng cảm thấy bên này chưa đủ đẹp, bên kia nhìn chưa tốt. Cô rút thẻ tiền lương của mình ra, nghĩ xem có nên mua một tấm thẻ tập yoga không.
Nữ vì duyệt mình giả dung, cũng chỉ như thế mà thôi.
(nữ vì duyệt mình giả dung: người con gái làm đẹp vì người mình yêu.)
Lâm Hiểu vẫn đang cân nhắc, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, bên ngoài truyền đến giọng nói của Bác Thần: “Lâm Hiểu, có thể đi vào không?”
Tay Lâm Hiểu run lên, định đứng dậy mở cửa nhưng đột nhiên ý thức được mình vẫn đang mặc bộ bội y tình thú còn chưa có cởi, vội vàng khẩn trương hô: “Anh chờ một chút! Chờ một chút!”
Nói xong, cô vội vàng thay quần áo, sau đó đem nội y nhét vào gói to trong phòng, rồi trút tất cả vào một ngăn tủ. Lâm Hiểu đứng trước cửa, xem lại quần áo mặc trên người, mới nhẹ nhàng thở ra, mở cửa phòng.
Bác Thần đứng ngoài cửa nhíu mày nhìn cô: “Sao lâu vậy, em ở bên trong làm gì?”
Lâm Hiểu không được tự nhiên ho khan vài tiếng, trắng mắt liếc hắn: “Có thể làm gì! Đương nhiên là bên trong cất giấu mỹ thiếu niên, em không muốn bị anh bắt gặp.”
Bác Thần làm bộ như kinh ngạc nói: “Mỹ thiếu niên, em cũng thích loại này? Loại mặt hàng này chất lượng không đảm bảo, làm cũng không thực sự thoải mái đâu.” Nói đến đây, hắn còn cố ý nháy mắt ái muội với Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu quẫn bách, đấm lên ngực hắn: “Anh, đồ hỗn đản! Anh tưởng em và anh là cùng loại người chắc.”
“Quên nói, lúc trước anh rất thích tính, bất quá hiện tại có em, anh liền tiết kiệm được ít tiền.”
“Phi!”
Lâm Hiểu vẫn chưa hết giận, lại đạp thêm cho hắn một cước, tức giận hỏi: “Tìm em có việc?”
“Đi vào nói?” Ánh mắt Bác Thần hướng vào trong phòng.
Lâm Hiểu liếc nhìn hắn, ngữ khí không vui vẻ: “Có gì mà thần thần bí bí vậy.”
Tuy nói như vậy nhưng Lâm Hiểu vẫn tránh người, để Bác Thần đi vào. Lâm Hiểu nhìn ra ngoài phòng khách vắng vẻ: “Mẹ em đâu?”
“Mẹ em đang ở bên nhà anh, nói chuyện với mẹ anh.” Bác Thần đáp.
Đại khái nơi này vừa mới bày bừa lộn xộn, hiện tại Bác Thần đi vào phòng, Lâm Hiểu có chút khẩn trương, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể làm bộ tự nhiên ngồi xuống sô pha ở cuối giường.
Chính là cô vừa mới ngồi xuống, Bác Thần đã từ tủ đầu giường cầm lên một cái hộp. Lâm Hiểu dùng sức trừng mắt vài giây lên cái hộp hắn đang cầm, đột nhiên nhớ ra vừa rồi cô sốt ruột, quên mất không cho áo mưa vào trong gói.
Mà Bác Thần thấy ánh mắt cô, càng quyết tâm mở khiến cô xấu hổ và giận dữ muốn chết. Cô vội vàng bước nhanh vài bước đoạt lấy cái hộp trong tay hắn, giấu đầu hở đuôi giấu nó ở sau người.
Bác Thần liều mạng nhịn cười nói: “Cho anh xem.”
Lâm Hiểu lắc đầu, khuôn mặt đỏ bừng: “Không cho, không cho!”
”Anh nói này, thứ này đằng nào cũng để cho anh dùng, nói như thế nào cũng phải cho anh xem xét chất lượng trước chứ.” Bác Thần không nhịn được cười vài tiếng, lại duỗi tay lấy vật ở sau lưng Lâm Hiểu.