Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.

mà chuyển động, càng ngày càng ỷ lại đến không thể vãn hồi, tựa hồ cô đã lún vào quá sâu đi?
Ngắt điện thoại, Lâm Hiểu tiếp tục đan khăn quàng cổ. Lâm đầu tiên cô làm việc này, chiếc khăn trong tay cách chữ đẹp thật sự quá xa, chỗ kết có lớn có nhỏ, có thưa có chặt, chính cô nhìn thấy cũng không thích, gỡ ra đan lại nhưng năng lực rốt cuộc vẫn hữu hạn, đan đi đan lại, vẫn đan đến chướng mắt. Khăn quàng cổ này đan lâu như thế, nếu tính cả phần cô dỡ xuống, phỏng chừng có thể dài đến ba thước.
Lâm Hiểu thống khổ cắn ngón tay, cảm thấy tay mình cứng, đan khăn xấu như vậy thì thật xin lỗi nhân dân cả nước. Tuy cô đã bắt đầu phiền chán nhưng mấy ngày hôm trước đều dính với Bác Thần nên không có thời gian đan khăn, khó có dịp hôm nay hắn có việc, vẫn là nên nhanh chóng đan xong. Nghĩ đến đây, cô lại có động lực tràn đầy tiếp tục cố gắng.
Công ty Bác Thần có một lô hàng hóa bởi vì đường xá xóc nảy mà hư hao không ít, khách hàng ở công ty bên kia tranh cãi ầm ĩ, yêu cầu bồi thường. Ông chủ công ty thấy số tiền bên kia đưa ra bồi thường không thể chấp nhận, mà bên khách hàng còn lấy quy định bồi thường của công ty làm chỗ dựa, vặn vẹo đủ thứ. Loại sự việc này, quanh năm suốt tháng sẽ phát sinh vài lần, bình thường đều là phòng hậu cần phối hợp giải quyết nhưng hôm nay trưởng phòng hậu cần có việc, ông chủ đưa ra mệnh lệnh, để Bác Thần thay mặt cấp trên làm.
Cho nên nói, có đôi khi cùng ông chủ quá mức quen thuộc, lợi thì có mà hại cũng không thiếu.
Không được ăn cơm lại lao lực cùng khách hàng thương lượng, vất vả đến tám giờ, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Hắn đã quá mức đói bụng, biết trong nhà nhất định không có gì ăn, định xuống quán ăn dưới công ty tùy tiện ứng phó một chút rồi lại về nhà.
Ở quán dưới lầu gọi một bát mỳ thịt băm, vừa ăn xong định trả tiền thì di động đổ chuông. Bác Thần nhìn tên người gọi, có chút ngoài ý muốn nhưng vẫn nhanh chóng tiếp điện thoại.
“Là em, A Thần.” Thanh âm Ngụy Du truyền đến tai Bác Thần.
“Nga, Ngụy Du, tìm anh có việc sao?” Bác Thần một bên vừa rút ví tiền, một bên vừa trả lời.
“Anh đang làm gì? Ở nhà sao?” Ngụy Du hỏi.
“Không, vừa ở bên ngoài ăn xong cơm chiều. Làm sao vậy?”
Ngụy Du ở đầu bên kia tựa như do dự một hồi, lại hỏi: “Anh đang ở một mình?”
Bác Thần ngừng một chút, hắn cũng đoán được câu sau cô muốn nói cái gì, vốn định nói đang ở cùng bạn gái, lại nghe Ngụy Du tiếp tục hỏi: “A Thần, anh có tiện ra ngoài nói chuyện không?”
Bác Thần nhíu nhíu mày, thanh âm Ngụy Du hiển nhiên không ở trong trạng thái tốt lắm, như mang theo ý tứ cầu xin. Suy nghĩ trong đầu Bác Thần nhanh chóng chuyển động, há miệng thở dốc, đến cuối cùng vẫn là đáp: “Đi đâu?”
Mối tình đầu đối với mỗi một người đàn ông mà nói, tóm lại đều rất đặc biệt. Lúc đó tuổi còn trẻ, cho nên tình cảm thuần túy lại chân thành tha thiết, đối với nhau luôn gìn giữ hảo cảm. Có thể ở thời gian nghỉ trưa nóng rực chạy qua mấy con phố mua đồ uống lạnh cho người yêu. Vậy Ngụy Du đối với Bác Thần mà nói, rốt cuộc là quan trọng hay vẫn là không quan trọng?
Điều này thật sư khó nói, nói ra có đôi khi quá mức tàn nhẫn.
Nói Bác Thần và Lâm Hiểu là thanh mai trúc mã nhưng thời gian hai người ở chung một trường học chỉ có ba năm tiểu học, bởi bọn họ chênh lệch vừa vặn ba tuổi. Mà Ngụy Du từ tiểu học, sơ trung, trung học, thời điểm hai người xa nhau nhất đó là học hai lớp cạnh nhau. Trường học tổ chức chơi xuân, thu du còn rất nhiều hoạt động, bọn họ đều thường xuyên ở chung một chỗ. Nói đến đây, vậy ai rốt cuộc mới là thanh mai trúc mã chân chính, thật đúng là còn phải chờ xem xét.
Không thể phủ nhận, Ngụy Du ở trong lòng Bác Thần luôn giữ một vị trí nhất định, giống như Ngụy Du có tự tin cô có thể khiến cho Bác Thần một mình đi ra.
Nếu thật sự phải nói, chuyện tình giữa hắn với Ngụy Du chính là một phần lưu luyến đặt thật sâu đến khi nhớ về vẫn để lại hương vị trong trí nhớ. Lưu luyến đó, kỳ thật bất kỳ người đàn ông nào cũng không muốn phá hỏng nó.
Nhưng có một số việc vẫn cần phải phân ra trọng yếu và thứ yếu. Nếu hắn là một người độc thân, vậy thật sự không sao cả nhưng nếu hắn đã có vợ vậy thì phải thật thận trọng.
Bác Thần đáp ứng lời mời của Ngụy Du, trong lòng lại càng nghĩ càng hối hận. Nhưng khi nghĩ tới ngữ khí của cô, lại không thể nói nên lời cự tuyệt.
Bác Thần nhíu nhíu mày, đến cuối cùng vẫn thở dài một hơi. Đối phương không phải người khác, bỏ qua thân phận mối tình đầu, cô cũng từng là người bạn học thân thiết, nếu bao nhiêu quan hệ như vậy còn không đáng đồng ý, không khỏi quá mức lạnh lùng.
Tóm lại rốt cuộc, có đôi khi đàn ông làm một chuyện cũng phải lấy cớ, mặc kệ là có đạo lí hay không, chỉ cần nguyện ý tìm thì sẽ có ngàn điều vạn điều. Thực ra nói xong lời cuối cùng, chẳng qua chỉ bởi trong lòng không yên tâm bởi ngoài bạn gái còn có một người phụ nữ khác, chỉ thế mà thôi.
Ngụy Du hẹn Bác Thần đến một bar yên tĩnh cao cấp ở thành phố A. Cái gọi là bar yên tĩnh chính là nơi chỉ dành để uống rượu, không có âm nhạc ồn ào, vài người ho


XtGem Forum catalog