Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.

ặc một người tự uống rượu, đương nhiên, ý đồ đến đây hẹn hò linh tinh lại càng không ít.
Bác Thần đi vào, tìm một hồi lâu mới thấy Ngụy Du ở trong góc, thân mình hắn chợt dừng lại.
Dù ngọn đèn không sáng, Bác Thần vẫn nhìn ra đôi mắt cô sưng đỏ, trong tay cầm một cái ly, khuôn mặt đang cố gắng nở một nụ cười nhẹ.
Bác Thần thấy cô như vậy, liền yên lặng đi tới, cầm một ly rượu lên.
“Một cô gái như em ngồi ở chỗ này một mình không an toàn.” Bác Thần mở miệng trước.
“Anh không phải đã đến đó sao?” Ngụy Du khẽ cười nói.
Lời này dường như có ý tứ khác khiến Bác Thần đột nhiên dâng lên cảm giác phạm tội. Hắn nhíu mày, ý đồ áp chế bất an trong lòng, hỏi Ngụy Du: “Em làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
Ngụy Du mím chặt môi, hơn nửa ngày lại uống một ngụm rượu lớn: “A Thần, anh nói cuộc sống này tại sao khiến người ta phiền chán đến vậy, em không biết mình nên làm sao mới tốt.”
Trên thế giới, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, có người đang hạnh phúc đan khăn quàng cổ, đồng dạng, một người khác lại suy sụp phiền não.
Ngụy Du và bạn trai cãi nhau, hơn nữa lại cùng mẹ cô bất đồng. Mẹ cô và bạn trai đều hy vọng cô buông tha công việc hiện giờ, muốn cô ở nhà làm hiền thê lương mẫu. Nhưng Ngụy Du không muốn. Để trở thành phóng viên cho tòa soạn báo nổi tiếng thành phố G, cô đã mất không ít công sức. Từ đại học đã buông tha cho rất nhiều thứ mà liều mạng học tập, mới nhận được chứng chỉ phóng viên, rồi các loại chứng chỉ ngoại ngữ, phải thật vất cả cạnh tranh, trổ hết tài năng với bao nhiêu người. Đến khi chen một chân vào tòa soạn báo còn phải cố gắng thật lâu mới đứng vững gót chân. Tất cả trong đó phí bao nhiêu công sức cùng huyết lệ rất khó để nói rõ với người khác. Nhưng mẹ cô cái gì cũng không biết, vẫn khuyên cô buông bỏ, thậm chí còn uy hiếp.
Bên tai Ngụy Du còn quanh quẩn lời nói của mẹ cô lúc tức giận: “Nếu con còn nhận thức mẹ là mẹ con, còn muốn gả ra ngoài, công việc này nhất định phải bỏ cho mẹ!”






Lâm Hiểu nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ tối, buông chiếc khăn quàng cổ mới đan được một nửa, dùng sức duỗi lưng, buông tay xuống mới cảm giác thoải mái hơn một chút. Cô ra ngoài phòng uống nước, nhìn thấy lão mẹ đang gọi điện thoại cho lão ba, ngọt ngào đến mức lợi cô như sắp rớt ra.
Lâm Hiểu cười tủm tỉm lắc đầu, đối với Lâm mẹ trong phòng làm một động tác biểu thị “thật xấu hổ”, đúng như dự kiến bị Lâm mẹ tức giận trừng một cái, cô vội vàng chạy thoát khỏi tầm mắt của bà.
Ở trong bếp uống nước, đến khi đi ra ngoài phòng khách Lâm Hiểu chỉ có một suy nghĩ không biết Bác Thần đã trở về chưa, hẳn là đã về đi, trễ thế này rồi.
Lâm Hiểu nghĩ đến đây thì mở cửa ra, hướng sang bên Lý gia xác nhận.
Cánh cửa Lý gia vẫn khép hờ như bình thường, Lâm Hiểu mở cửa đi vào, thấy dì Lan cùng chú Lý đều đang xem ti vi. Lâm Hiểu rất tự nhiên chào hai người sau đó hỏi dì Lan: “Dì Lan, anh Bác Thần về chưa?”
Lâm Hiểu tìm là quần áo, chưa từng nghĩ tới ở trong ngăn tủ của hắn tìm ra một hộp giấy đựng khăn quàng cổ.
Hộp không lớn không nhỏ, bên trong tất cả đều là khăn quàng cổ. Lâm Hiểu nhìn chiếc khăn nhung màu xanh đen đặt trên cùng, theo bản năng cầm lên xem. Bàn tay cảm nhận xúc cảm của nó, phát hiện rất tốt, kiểu dáng cũng phóng khoáng, cô mở nó ra, cẩn thận nhìn lướt qua, cảm thấy thật sự là rất tốt…
Tay cô cứng đờ, trong lòng có chút lạnh lan ra cả người, tiếp tục nhìn về phía hộp giấy, một cái lại một cái, lại thêm một cái khăn quàng cổ mềm mại phải tốn sức mới có thể rút ra. Lâm Hiểu cảm thấy đầu óc có điểm loạn theo bản năng đếm: “Một, hai, ba,…chín.”
Tỉ mỉ đếm lại một lần, cuối cùng xác định không nhầm.
Khăn quàng cổ trong hộp đều rất tốt. Nhìn khăn quàng cổ chất đống trong lòng, nhớ tới cái khăn xấu xí mới đan được một nửa của mình, cô cảm thấy thật lạnh lẽo. Muốn xiết chặt số khăn quàng trong tay nhưng không làm được, cô chỉ nghĩ nghĩ, liền cảm thấy hai loại khăn quàng này cách nhau thật quá xa.
Lâm Hiểu nhớ tới một tuần trước cô từng hỏi hắn, hỏi hắn có khăn quàng cổ hay không, cô đan cho hắn một cái được không.
Lúc ấy Bác Thần hôn lên mặt cô, nói cô thật tốt, nói hắn trải qua mùa đông trên cổ đều là lạnh lẽo.
Lâm Hiểu nghĩ, hai tay không khỏi túm chặt đống khăn quàng, môi mím chặt, ánh mắt mở thật to không nháy mắt.
Hơn nửa ngày, Lâm Hiểu mới hít sâu một hơi, bình ổn trái tim co rút của mình. Cô bình tĩnh hơn, cúi đầu nhìn đống khăn quàng chất lượng tốt trong lòng, chất lượng cùng kiểu dáng như vậy, phỏng chừng phải mấy trăm mới mua được, không chỉ vậy còn có loại khăn tự tay đan, về phần là ai đan, Lâm Hiểu không rõ ràng lắm. Tóm lại là nữ.
Lâm Hiểu nhớ tới vẫn đề Tề Kỳ từng hỏi qua mình, hỏi cô có biết về tình sử của Bác Thần. Tuy thời điểm đó Lâm Hiểu bài xích vấn đề này nhưng theo bản năng cảm thấy chỉ cần mình yêu hắn là có thể vượt qua hết thảy, quá khứ đã trôi qua, hiện tại và tương lai của hắn đều thuộc về cô, tìm tòi nghiên cứu quá khứ của hắn hoàn toàn không có ý